Đôi khi, ta nghe những complain đại khái, một người nào đó có vẻ có tất cả mọi
thứ mà đa số đang tìm kiếm. Nhưng người này vẫn không thấy happy. Họ vẫn còn
thiếu một cái gì đó. Có vẻ trọn vẹn khi bên ngoài nhìn vào, nhưng trong sâu thẳm
họ biết nó không hẳn là trọn vẹn.
Lí do thì có nhiều, nhưng có 1 lí do
thông thường là do có thể họ sống cho chồng, cho con, nhưng họ đã bỏ qua bản
thân mình.
Raising standard, là khi ta có thể improve cuộc sống của
chính mình chứ không ai khác. Một chút gì đó cho bản thân. Ta nâng cấp mình lên.
Ta làm cho ta hạnh phúc và cảm thấy đủ. Fulfilling. Cái cảm giác ấy, không phải
ai cũng có được. Rất hiếm hoi trong đời, ta mới có thể có cái cảm giác "Hạnh
phúc là đây. All I want is here. Ta không còn mong muốn gì hơn nữa. Mãn nguyện."
Có thể có người vẫn đang loay hoay tìm kiếm và chưa một lần cảm nhận được cảm
giác này.
Một cuộc sống tốt, đầy đủ vật chất, đôi khi vẫn có thể là chưa
đủ.
Ngoài tốt, còn phải được mãn nguyện và hạnh phúc nữa.
Cái phần mãn
nguyện, thoả mãn, fulfill đó, là do mình raise cái standard của mình lên. Là do
mình làm cho chính mình chứ không thể ai khác dâng tận tay mình được. Vì có ai
khác ngoài mình hiểu được tận cùng từ trong sâu thẳm mình muốn cái gì đâu.
Không phải có tiền là có tất cả đâu. Nếu như vậy, thì những minh tinh ca sĩ
trẻ đẹp, tiền có, sắc đẹp có, danh tiếng có. Nhưng tại sao họ lại đau khổ đến
mức đi tự tử. Đừng nghĩ cứ vung tiền ra là có thể enjoy cuộc sống. Đó là một
cuộc sống phung phí, khoe khoang, thiếu mất ý nghĩa.
Thường thì khi
người ta quá đầy đủ về vật chất, họ sẽ chuyển qua enjoy tâm hồn. Đọc sách, nghe
nhạc, học thư pháp, đi làm từ thiện, học một hobby nào đó, etc. Chỉ có bọn trọc
phú, hay mới lên đời, mới có cái kiểu vung tiền qua cửa sổ, đốt tiền để mua vui.
Và hậu quả thường là phá sản rất nhanh.
Mới đây thôi, thằng con trai cưng
của Will Smith nó tuyên bố 1 câu làm náo loạn gây tranh cãi từa lưa. Nó bảo đi
học là phí thời gian, drop out of school hết đi. Trường học chỉ dạy những thứ
không đáng học. Đây là một ví dụ điển hình của một người có vẻ có đầy đủ hết mọi
thứ, nhưng thật ra vẫn còn thiếu sót. Nếu hắn có thể nhận ra cái sự thiếu sót
của mình, tự raising cái standard của mình thì quá tốt. Nhưng có lẽ cũng như
phần đông, họ không có một cái standard rõ ràng cho bản thân. Và chẳng có nhu
cầu để mà raise nó. Có thể standard của họ sẽ khác, ví dụ như how to enjoy
material world, how to phá tiền ông bà già sao cho đã thì thôi.
***
by Tranielle MH
Fri Jan 03, 2014
Monday, April 6, 2015
I love you for who you are...
đúng ra phải là "I love you for who you are -- acceptable/good", hay là "I love you
just the way you are (good/cute/acceptable) as now". 
==> I love you for how good you are
==> I love you just the good way your are
Chúng ta chỉ chấp nhận khuyết điểm của người đó trong 1 khuôn khổ nào đó thôi. Chứ đôi khi 1 khuyết điểm nhỏ đối với người này là nothing, có thể bỏ qua nhưng với người khác thì là mạjor problem. Ví dụ tui không thích nấu cơm, với chồng tui thì ok chẳng sao nhưng với người khác có khi sẽ là một major problem. Đôi khi cái dở của mình hấp dẫn bạn đời, khiến ta dễ thương hơn chẳng hạn.
Chứ nếu mình phạm ngay cái lỗi to đùng mà người bạn đời mình ghét nhất, thì bao nhiêu cái tốt khác cũng có khi kéo không lại được á.
còn nếu như yêu 1 người mà có xấu (tánh) cỡ nào cũng nhắm mắt nhắm mũi để yêu, yêu một cách mù quáng, unconditional, yêu như mắc nợ thì... chắc là đang trả nợ!
***
by Tranielle MH
Thu Jan 02, 2014
==> I love you for how good you are
==> I love you just the good way your are
Chúng ta chỉ chấp nhận khuyết điểm của người đó trong 1 khuôn khổ nào đó thôi. Chứ đôi khi 1 khuyết điểm nhỏ đối với người này là nothing, có thể bỏ qua nhưng với người khác thì là mạjor problem. Ví dụ tui không thích nấu cơm, với chồng tui thì ok chẳng sao nhưng với người khác có khi sẽ là một major problem. Đôi khi cái dở của mình hấp dẫn bạn đời, khiến ta dễ thương hơn chẳng hạn.
Chứ nếu mình phạm ngay cái lỗi to đùng mà người bạn đời mình ghét nhất, thì bao nhiêu cái tốt khác cũng có khi kéo không lại được á.
còn nếu như yêu 1 người mà có xấu (tánh) cỡ nào cũng nhắm mắt nhắm mũi để yêu, yêu một cách mù quáng, unconditional, yêu như mắc nợ thì... chắc là đang trả nợ!
***
by Tranielle MH
Thu Jan 02, 2014
Raising standard...
Raising standard...
Tui thấy, phụ nữ rất dễ thỏa thuận, rất dễ chịu đựng sự an bày mà ít khi phản kháng lại. "Kệ, chồng tui có abc thế này nhưng bù lại ổng xyz thế kia. Thôi kệ đi, vậy cũng được!"
Đôi khi bằng lòng với hiện tại là một điều tốt; nhưng đôi khi, nếu ta có thể suy nghĩ theo kiểu business "raising the standard", để mọi thứ improve tốt hơn thì tại sao lại không!? Raising the standard is a critical analysis, không phải cứ muốn push là push, muốn nâng là nâng. Mà là phải biết chỗ mạnh, chỗ yếu, phải biết analyze, phải có purpose rõ ràng, phải có phương pháp rõ ràng.
Cứ giữ cái "ok standard" ấy thì cũng được, nhưng nếu ta muốn tốt hơn, thì tại sao không? Nếu cái "abc" của ông chồng làm mình ngứa mắt, thì tại sao không tìm cách khắc phục, cải thiện nó đi!? Cũng như software có bug thì ta phải fix bug! Một món hàng ngoài work well ra còn phải đẹp, phải nổi, phải thế này thế nọ. Một cái giỏ không cứ phải cứ đựng đồ như bao nhiêu cái giỏ cho mình xách tòng teng là được, mà theo business standard thì còn phải đạt đến độ desirable, đạt đến hàng luxury. Một món ăn không phải cứ ăn no là được, chẳng phải cứ ngon là được, mà còn phải nâng cấp mức độ phục vụ, trang trí trình bày, khung cảnh mỹ quan. Chẳng cứ mùi vị của món ăn không mà còn phải mùi xung quanh nữa, nào nến nào đèn, nào hoa nào nhạc. Một cái trường học chẳng phải cứ dạy học sinh thôi, mà phụ huynh đôi khi còn chú ý đến curriculum, thầy cô là ai, ăn nói ra sao, quan điểm của họ khi dạy con nít thì phải thế nào, trường học ngoài sạch đẹp còn phải có program giúp học sinh thế này thế kia. Tại sao trường này lại được desirable hơn trường kia. Đại khái vậy đó.
Tui thấy phụ nữ raising standard trong nhiều việc, như quần áo giày dép, giỏ xách, phone phiếc, nhưng việc nâng cấp standard cho ông chồng mình thì lại không bao giờ nghĩ đến mà cứ chấp nhận kiểu "thôi kệ, ổng tệ nhưng có người còn tệ hơn!"
Còn cái kiểu yêu chồng theo style dìm hàng, cho ổng xấu để khỏi ai mê thiếu tự tin thì bữa khác bàn.
vài người nữa cứ nghĩ chuyện "raising standard" là chuyện to tát lắm, là chuyện phải thay đổi cả một con người. Nhưng thật ra tui có nói phớt qua rồi, đó chỉ là một cách improve những cái nhỏ nhặt, cỏn con xung quanh thôi. Những thứ có thể là cỏn con nhưng đôi khi nó nâng cấp lên thành mức độ soang chảnh khác í. Cũng như cái nhà, khi mới mua thấy nó mới, nó đẹp. Nhưng qua ngày tháng, nó sẽ cần mình chỉnh sửa chỗ này tí, chỗ kia tí. Hay là nó good rồi, nhưng khi mua về ta chẳng hài lòng màu sơn này, ta không thích cái door handle nọ, thì ta thay nó đi. Raising standard, cần một sự tinh tế, nắm bắt tâm lí. Chẳng phải business nào cũng có thể raising standard cho sang hơn được! Thứ nhất, họ phải là ai đã. Họ có quyết tâm để raising standard không? Và khi standard nâng lên, cái cost kéo theo sẽ là gì? The final cost có đáng hay không? Chứ raising bậy bạ, phá sản luôn thì ai chịu! Hoặc người không đủ tầm, chẳng tinh tế, chẳng hiểu tâm lí, chẳng mướn được manager tốt, hay là market analysis tốt, chẳng đủ tiền để nâng, thì nâng cách nào!
Và khi người ta hài lòng với cái business lẹt xẹt của họ, mục đích của họ chỉ là thế thôi, thì nâng làm chi! Nếu không có nhu cầu, không có purpose, không có ambition, cứ an phận như thế thì cũng là một cách nhàn.
Và khi nó đã good rồi thì không có nghĩa là chẳng cần làm gì khác. Maintenance được cái condition mới là một việc khó. Lấy được một người tốt, một người đẹp làm spouse là 1 chuyên. Nhưng 10-20 năm sau, tình yêu không giảm đi, không chán nhau, mới là một chuyện đáng nói. 10-20 năm sau, cái nhà mình mua có có giá trị tăng lên thì mới đáng ham chứ như cái xe sau 10-20 tuổi nó mất giá rồi cho chẳng ai thèm.
Không raising standard thì keeping up with the standard cũng là một việc tốt. Miễn không tụt lùi. Chứ đôi khi cứ nghĩ cái đó lẻ tẻ, không ăn nhằm nhò gì. Bỏ qua. Rồi chục cái lẻ tẻ như thế cộng lại có khi cũng cost a lot!
***
by Tranielle MH
Thu Jan 02, 2014
Tui thấy, phụ nữ rất dễ thỏa thuận, rất dễ chịu đựng sự an bày mà ít khi phản kháng lại. "Kệ, chồng tui có abc thế này nhưng bù lại ổng xyz thế kia. Thôi kệ đi, vậy cũng được!"
Đôi khi bằng lòng với hiện tại là một điều tốt; nhưng đôi khi, nếu ta có thể suy nghĩ theo kiểu business "raising the standard", để mọi thứ improve tốt hơn thì tại sao lại không!? Raising the standard is a critical analysis, không phải cứ muốn push là push, muốn nâng là nâng. Mà là phải biết chỗ mạnh, chỗ yếu, phải biết analyze, phải có purpose rõ ràng, phải có phương pháp rõ ràng.
Cứ giữ cái "ok standard" ấy thì cũng được, nhưng nếu ta muốn tốt hơn, thì tại sao không? Nếu cái "abc" của ông chồng làm mình ngứa mắt, thì tại sao không tìm cách khắc phục, cải thiện nó đi!? Cũng như software có bug thì ta phải fix bug! Một món hàng ngoài work well ra còn phải đẹp, phải nổi, phải thế này thế nọ. Một cái giỏ không cứ phải cứ đựng đồ như bao nhiêu cái giỏ cho mình xách tòng teng là được, mà theo business standard thì còn phải đạt đến độ desirable, đạt đến hàng luxury. Một món ăn không phải cứ ăn no là được, chẳng phải cứ ngon là được, mà còn phải nâng cấp mức độ phục vụ, trang trí trình bày, khung cảnh mỹ quan. Chẳng cứ mùi vị của món ăn không mà còn phải mùi xung quanh nữa, nào nến nào đèn, nào hoa nào nhạc. Một cái trường học chẳng phải cứ dạy học sinh thôi, mà phụ huynh đôi khi còn chú ý đến curriculum, thầy cô là ai, ăn nói ra sao, quan điểm của họ khi dạy con nít thì phải thế nào, trường học ngoài sạch đẹp còn phải có program giúp học sinh thế này thế kia. Tại sao trường này lại được desirable hơn trường kia. Đại khái vậy đó.
Tui thấy phụ nữ raising standard trong nhiều việc, như quần áo giày dép, giỏ xách, phone phiếc, nhưng việc nâng cấp standard cho ông chồng mình thì lại không bao giờ nghĩ đến mà cứ chấp nhận kiểu "thôi kệ, ổng tệ nhưng có người còn tệ hơn!"
Còn cái kiểu yêu chồng theo style dìm hàng, cho ổng xấu để khỏi ai mê thiếu tự tin thì bữa khác bàn.
vài người nữa cứ nghĩ chuyện "raising standard" là chuyện to tát lắm, là chuyện phải thay đổi cả một con người. Nhưng thật ra tui có nói phớt qua rồi, đó chỉ là một cách improve những cái nhỏ nhặt, cỏn con xung quanh thôi. Những thứ có thể là cỏn con nhưng đôi khi nó nâng cấp lên thành mức độ soang chảnh khác í. Cũng như cái nhà, khi mới mua thấy nó mới, nó đẹp. Nhưng qua ngày tháng, nó sẽ cần mình chỉnh sửa chỗ này tí, chỗ kia tí. Hay là nó good rồi, nhưng khi mua về ta chẳng hài lòng màu sơn này, ta không thích cái door handle nọ, thì ta thay nó đi. Raising standard, cần một sự tinh tế, nắm bắt tâm lí. Chẳng phải business nào cũng có thể raising standard cho sang hơn được! Thứ nhất, họ phải là ai đã. Họ có quyết tâm để raising standard không? Và khi standard nâng lên, cái cost kéo theo sẽ là gì? The final cost có đáng hay không? Chứ raising bậy bạ, phá sản luôn thì ai chịu! Hoặc người không đủ tầm, chẳng tinh tế, chẳng hiểu tâm lí, chẳng mướn được manager tốt, hay là market analysis tốt, chẳng đủ tiền để nâng, thì nâng cách nào!
Và khi người ta hài lòng với cái business lẹt xẹt của họ, mục đích của họ chỉ là thế thôi, thì nâng làm chi! Nếu không có nhu cầu, không có purpose, không có ambition, cứ an phận như thế thì cũng là một cách nhàn.
Và khi nó đã good rồi thì không có nghĩa là chẳng cần làm gì khác. Maintenance được cái condition mới là một việc khó. Lấy được một người tốt, một người đẹp làm spouse là 1 chuyên. Nhưng 10-20 năm sau, tình yêu không giảm đi, không chán nhau, mới là một chuyện đáng nói. 10-20 năm sau, cái nhà mình mua có có giá trị tăng lên thì mới đáng ham chứ như cái xe sau 10-20 tuổi nó mất giá rồi cho chẳng ai thèm.
Không raising standard thì keeping up with the standard cũng là một việc tốt. Miễn không tụt lùi. Chứ đôi khi cứ nghĩ cái đó lẻ tẻ, không ăn nhằm nhò gì. Bỏ qua. Rồi chục cái lẻ tẻ như thế cộng lại có khi cũng cost a lot!
***
by Tranielle MH
Thu Jan 02, 2014
train dog
Câu cá phải đúng mồi. Đôi khi mình nghĩ cá chịu mồi này, nhưng mình đoán sai.
Thế thì phải kiếm mồi khác.
Train chó cũng như train chồng!! Tui không cho phép Bella lên Sofa nằm. Nhưng cũng đôi lần bắt quả tang nó lén lên. Ban đầu thì nàng ta ngang nhiên chễm chệ lên, bị đập quá, nên sau đó nàng chỉ lén lên khi không có ai ở nhà. Thấy tui mở cửa về là nàng nhảy phóc xuống đất như chưa từng leo lên vậy!
Lão già mới lấy cái thùng giấy to, để lên ngay cái ghế. Nó không leo lên được thì cả nhà cũng khỏi ngồi.
Muốn ngồi phải lôi cái thùng xuống.
Mà lôi xuống mà quên lôi lên lại, thì Bella lại trèo lên nằm tiếp!
Quánh hoài thì bạo lực quá, tui không muốn. Thế là tui làm cho nó một cái ổ thiệt ấm. Biết nó thích mấy cái mền lông êm thiệt êm, tui lôi hết 4-5 cái mền lông của baby ra lót vo cái rổ mây. Lót dày cui luôn, ở dưới là dàn gối, trên thì trải 4-5 lớp khăn lông. Thế là nàng mê cái ổ của nàng, nàng không thèm leo lên sofa nữa. Bây giờ tui bưng cái ổ của nó để ngay dưới chân ghế thì nó cũng chỉ nằm trong ổ thôi chứ không hề trèo lên ghế. Nhưng với điều kiện là đừng đổi mấy cái mền của nó!!! Nó attached to mấy cái mền lắm, tui lôi mấy cái mền đi ra khỏi ổ là nó chạy theo cắn đòi lại.
See, đến chó mà cứ cho thứ nó mê, thì cái mình ra sức cấm cản kia nhằm nhò gì, để ngay đó đi nữa thì nó cũng chê tất.
Không
cần quát mằng, dọa nạt, đánh đập hay bạo lực gì nhé. Mà còn được tiếng là thương
em. heheheh...
Ấy là một ví dụ của "biết thương" nhé, không phải cứ thương là được đâu. Phải thương đúng cách đúng điệu đúng kiểu cơ.

***
by Tranielle MH
Wed Dec 18, 2013
Train chó cũng như train chồng!! Tui không cho phép Bella lên Sofa nằm. Nhưng cũng đôi lần bắt quả tang nó lén lên. Ban đầu thì nàng ta ngang nhiên chễm chệ lên, bị đập quá, nên sau đó nàng chỉ lén lên khi không có ai ở nhà. Thấy tui mở cửa về là nàng nhảy phóc xuống đất như chưa từng leo lên vậy!
Lão già mới lấy cái thùng giấy to, để lên ngay cái ghế. Nó không leo lên được thì cả nhà cũng khỏi ngồi.
Quánh hoài thì bạo lực quá, tui không muốn. Thế là tui làm cho nó một cái ổ thiệt ấm. Biết nó thích mấy cái mền lông êm thiệt êm, tui lôi hết 4-5 cái mền lông của baby ra lót vo cái rổ mây. Lót dày cui luôn, ở dưới là dàn gối, trên thì trải 4-5 lớp khăn lông. Thế là nàng mê cái ổ của nàng, nàng không thèm leo lên sofa nữa. Bây giờ tui bưng cái ổ của nó để ngay dưới chân ghế thì nó cũng chỉ nằm trong ổ thôi chứ không hề trèo lên ghế. Nhưng với điều kiện là đừng đổi mấy cái mền của nó!!! Nó attached to mấy cái mền lắm, tui lôi mấy cái mền đi ra khỏi ổ là nó chạy theo cắn đòi lại.
See, đến chó mà cứ cho thứ nó mê, thì cái mình ra sức cấm cản kia nhằm nhò gì, để ngay đó đi nữa thì nó cũng chê tất.
Ấy là một ví dụ của "biết thương" nhé, không phải cứ thương là được đâu. Phải thương đúng cách đúng điệu đúng kiểu cơ.
***
by Tranielle MH
Wed Dec 18, 2013
lung tung (2)
Thường con người ta rất hay take thing for granted. Họ không biết quý những gì
họ có nếu chưa trải qua thăng trầm. Ví dụ trong nhà thôi, có ba má lo cho từng
chút thì họ đôi khi cũng không biết quý cái tình đó đâu, mà chỉ thấy giận, thấy
bực, khi ba má không giúp mình. Vợ chồng cũng thế, đừng tưởng cứ đội cái câu
"gái có công chồng không phụ" lên đầu mà sống, nai lưng ra làm và hy sinh cho
chồng, lẫn cho gia đình chồng thì họ sẽ yêu thương mình hết lòng nhé. Gặp gia
đình tử tế, người chồng tử tế thì họ còn nhận ra tâm sức mình. Chứ còn thường
thì họ sẽ vét tận vắt kiệt sức của cô con dâu. Rồi thì chồng ngang nhiên đi cặp
kè có tình nhân mới. Rồi thì cô vợ sẽ cay đắng than thở rằng, họ hy sinh tuổi
trẻ, công danh, sức lực cho gia đình chồng để rồi 1 ngày bị cả nhà chồng đuổi đi
tay trắng bơ vơ.
Thương thì cũng nên biết cách thương. Hy sinh cũng nên lựa cách hy sinh. Không phải cứ ôm bom cảm tử là thành anh hùng đâu à. Khi ta không thương cái mạng cái thân ta, ta không tôn trọng thân ta thì đừng mong người khác thương yêu và tôn trọng bản thân mình!
***
by Tranielle MH
Tue Dec 17, 2013
Thương thì cũng nên biết cách thương. Hy sinh cũng nên lựa cách hy sinh. Không phải cứ ôm bom cảm tử là thành anh hùng đâu à. Khi ta không thương cái mạng cái thân ta, ta không tôn trọng thân ta thì đừng mong người khác thương yêu và tôn trọng bản thân mình!
***
by Tranielle MH
Tue Dec 17, 2013
Ngựa trash... (part 2)
Ngựa trash... (part 2)
Nói tiếp "phần ngựa" bên kia.
Tuy là thu phục được ngựa chứng, hay là turn trash into art, into something useful cũng là một việc làm thú vị. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Nếu mà sau khi cố gắng hết sức, mà vẫn không thể theo ý mình, thì tốt nhất là buông tay. Đôi khi trash không muốn thay đổi để trở thành thứ useful, nếu trash cứ muốn ở trong đống trash, thì mình phải để trash ở trong đống trash cho họ toại nguyện.
Người ta muốn thu phục ngựa chứng, mustang horse, là vì thật ra mustang horse là giống ngựa khoẻ, chạy giỏi, dáng đẹp. Bản thân nó là một con ngựa tốt, nên người ta mới cố gắng thuần phục nó. Vì bản thân Tôn Ngộ Không là một kẻ giỏi, có thể phò trợ Đường Tăng đi thỉnh kinh, nên người ta mới cố công thu phục. Chứ nếu mustang horse là con ngựa chẳng được việc, Tôn Ngộ Không chẳng giúp ích gì được cho Đường Tăng, thì tội tình chi phải tốn công tốn sức.
Nên, túm lại là, người ta nên chỉ tốn công convert những thứ gì tuy có một chút khiếm khuyết, nhưng thật ra vẫn có nhiều giá trị to lớn, vẫn còn hữu dụng; và quan trọng là phải có khả năng để thay đổi, sửa chửa. Chứ còn quá nhiều khiếm khuyết, hay không có giá trị hữu dụng gì cả, thì bỏ quách cho rồi.
Nên, người thương ta là do bản thân ta đáng yêu như thế nào. Nhưng, người sống với mình, muốn mình thương người hơn, hay tình yêu chết dần chết mòn hàng ngày trong mình, cũng là ở người cư xử với mình đáng yêu hay là đáng ghét thế nào. Một khi tình yêu đã hết, niềm tin không còn, ta không còn muốn giữ con ngựa trash nữa, thì ngựa có hứa sẽ ngoan, sẽ thay đổi, sẽ gì gì đó thì cũng có khi là muộn rồi. Ta đi tìm con ngựa khác cho khoẻ. hehehehe...
***
by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013
Mà hứa với hẹn còn đỡ, có khi ngựa còn sĩ diện hảo bảo thế là hay. Ta có tiền mà, đi sẽ tìm cô chủ nhỏ mới non non, hiền hiền, xinh xinh khác chăm ta. Nên, có khi ta bỏ đi thì ngựa còn mở tiệc lớn ăn mừng cơ. Mà ngựa đã chẳng tiếc nuối gì ta như thế, thì còn không mau mà bỏ nhanh nhanh cho rảnh nợ.
Đó là quan niệm của mình thôi, mình
không nói ai cũng phải cùng quan điểm. Mình là mình chỉ ở với ai yêu ai quý mình
thôi, chứ người không quý mình thì mình ở lại làm cái quái gì. 
Nên lại quay về cái vòng tròn lẩn quẩn, ai ở với tui cũng phải quý tui và yêu tui. Nhưng không phải ai yêu tui, quý tui thì tui cũng phải ở với người đó.
Nói tiếp "phần ngựa" bên kia.
Tuy là thu phục được ngựa chứng, hay là turn trash into art, into something useful cũng là một việc làm thú vị. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Nếu mà sau khi cố gắng hết sức, mà vẫn không thể theo ý mình, thì tốt nhất là buông tay. Đôi khi trash không muốn thay đổi để trở thành thứ useful, nếu trash cứ muốn ở trong đống trash, thì mình phải để trash ở trong đống trash cho họ toại nguyện.
Người ta muốn thu phục ngựa chứng, mustang horse, là vì thật ra mustang horse là giống ngựa khoẻ, chạy giỏi, dáng đẹp. Bản thân nó là một con ngựa tốt, nên người ta mới cố gắng thuần phục nó. Vì bản thân Tôn Ngộ Không là một kẻ giỏi, có thể phò trợ Đường Tăng đi thỉnh kinh, nên người ta mới cố công thu phục. Chứ nếu mustang horse là con ngựa chẳng được việc, Tôn Ngộ Không chẳng giúp ích gì được cho Đường Tăng, thì tội tình chi phải tốn công tốn sức.
Nên, túm lại là, người ta nên chỉ tốn công convert những thứ gì tuy có một chút khiếm khuyết, nhưng thật ra vẫn có nhiều giá trị to lớn, vẫn còn hữu dụng; và quan trọng là phải có khả năng để thay đổi, sửa chửa. Chứ còn quá nhiều khiếm khuyết, hay không có giá trị hữu dụng gì cả, thì bỏ quách cho rồi.
Nên, người thương ta là do bản thân ta đáng yêu như thế nào. Nhưng, người sống với mình, muốn mình thương người hơn, hay tình yêu chết dần chết mòn hàng ngày trong mình, cũng là ở người cư xử với mình đáng yêu hay là đáng ghét thế nào. Một khi tình yêu đã hết, niềm tin không còn, ta không còn muốn giữ con ngựa trash nữa, thì ngựa có hứa sẽ ngoan, sẽ thay đổi, sẽ gì gì đó thì cũng có khi là muộn rồi. Ta đi tìm con ngựa khác cho khoẻ. hehehehe...
***
by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013
Mà hứa với hẹn còn đỡ, có khi ngựa còn sĩ diện hảo bảo thế là hay. Ta có tiền mà, đi sẽ tìm cô chủ nhỏ mới non non, hiền hiền, xinh xinh khác chăm ta. Nên, có khi ta bỏ đi thì ngựa còn mở tiệc lớn ăn mừng cơ. Mà ngựa đã chẳng tiếc nuối gì ta như thế, thì còn không mau mà bỏ nhanh nhanh cho rảnh nợ.
Nên lại quay về cái vòng tròn lẩn quẩn, ai ở với tui cũng phải quý tui và yêu tui. Nhưng không phải ai yêu tui, quý tui thì tui cũng phải ở với người đó.
Ngựa chứng...
Ngựa chứng...
Thường thường, nhiều người phụ nữ cứ nghĩ, người phụ nữ kia hạnh phúc là do she may mắn, she có ông chồng tốt. Tui không được sướng như vậy vì tui không có 1 ông chồng như her!
Tui đồng ý, may mắn là 1 phần, bản thân người đàn ông kia tử tế, yêu vợ cũng là một phần. Nhưng, thử hỏi xem nếu người đàn ông tử tế ấy, sống với 1 người phụ nữ khác, thì liệu he có còn tốt, có yêu thương người phụ nữ khác như thế, có còn tử tế như thế không. Nếu he ở với mình, he cũng đội mình lên đầu như thế chắc?
Không đâu! Không có đâu nha. Ví dụ bản chất 1 người đàn ông là không đánh phụ nữ thì ở với phụ nữ nào họ cũng không đánh phụ nữ. Nhưng cái tình yêu nó sẽ khác. Và từ đó cách cư xử cũng sẽ khác. Không phải vì ông kia yêu vợ ổng cả đời thì ổng cũng sẽ yêu mình cả đời nếu mình ở với ổng.
Trong tình yêu, không cứ phải tự nhiên khơi khơi gặp yêu ai cũng được nha (trừ khi quá desperate hay là ăn tạp). Sống với 1 người, người ta có thể làm cho mình yêu họ hơn, hay là sẽ hết yêu họ dần. Nên đôi khi 1 người phụ nữ được yêu chìu, vì do họ đáng được yêu chìu, vì họ có cách làm cho người khác yêu thương và chìu chuộng mình, vì bản thân họ có những điều gì đó khiến cho họ được yêu thương hơn. Nói vậy có nghĩa là, họ được yêu thương, chìu chuộng là do chính bản thân họ mang lại điều đó cho họ chứ không phải là do công của người đàn ông kia. Khi bản thân họ biết cách làm cho họ được yêu thương, chìu chuộng thì không có người đàn ông này chìu chuộng thì cũng có người đàn ông khác cưng chìu họ. Những người đàn ông đi qua cuộc đời họ luôn yêu chìu họ, vì nếu không thì không thể đi vào cuộc đời họ.
Đời hiếm khi có chuyện "bất chiến tự nhiên thành", không làm gì ráo mà người ta vẫn yêu chìu mình nha. Nếu thế thì người ta đi yêu cả trăm người khác rồi chứ yêu mình chi. Mình phải có gì đó khác với số đông, có cái gì đó unique, special, có cái gì đó cuốn hút hơn người khác thì người ta mới thích.
Một con ngựa chứng, nếu ai cũng có thể thuần phục nó được, thì nó không còn được gọi là con ngựa chứng bất kham nữa. Nhưng con ngựa chứng ấy, đôi khi lại bị thuần phục bởi 1 người đặc biệt, biết cách lấy lòng và làm cho nó phục, nó thương.
Con người ta đôi khi cũng thế, đôi khi cũng như con ngựa chứng. Họ có thể là player, cà chớn với bao nhiêu người khác, nhưng 1 lúc nào đó gặp phải 1 người nào đó, con ngựa chứng sẽ trở nên ngoan ngoãn như con mèo. Cũng như những học sinh cá biệt, quậy phá trong lớp, không ai trị được cả. Nhưng có lúc sẽ bị thu phục bởi bởi một cô giáo đặc biệt. Như Tôn Ngộ Không phá phách giàn trời, chẳng sợ ai thì cũng ớn Phật Bà Quan Âm và tôn kính sư phụ Tam Tạng.
Tình thương, tình yêu, sự nể phục, sự cương nghị, một bàn tay sắc trong đôi bao tay nhung, những nghiêm khắc bên trong sự dịu dàng, mới khiến cho những con ngựa chứng, những Tôn Ngộ Không, những học sinh cá biệt thay đổi.
Những bà vợ ngồi đó than thở, kể tội chồng, không thể làm cho chồng thay đổi được đâu. Đàn ông, ham vui, ham chơi, ham bạn bè, cả nể, trọng mặt mũi, sĩ diện hảo, thì mấy ai dám chịu mang tiếng sợ vợ, thì mấy ai dám về nhà với vợ khi bạn mình kéo nhau đi chơi!!! Cái mà kéo họ ở nhà với vợ con, không phải là những lời kể lể, than vãn với người dưng ngoài đường. Cái mà đàn ông dám vượt qua cái sĩ diện hảo, không sợ bạn bè cười chê đồ sợ vợ, là cái tình thương và trách nhiệm đối với vợ con phải rất to lớn. Phải tự đàn ông họ nhận thức được trách nhiệm của họ, bờ vai và sự hiện diện của họ trong gia đình, không vì vợ thì cũng vì con cái, nó to lớn cỡ nào, sợ vợ con buồn hay khổ; sợ mình làm người khác đau lòng, cái đó mới có thể khiến những con ngựa chứng trở nên hiền lành.
Đi ra đường kể tội chồng với người dưng, gặp ông chồng mặt dày không biết xấu hổ là gì thì không nói, chứ gặp mấy ông sĩ diện hảo thì mấy ổng càng oán vợ hơn. Thay vì kể lể, than van, thì work on it. Tự mình phải tìm cách mang lại hạnh phúc cho bản thân mình, chứ nếu cứ ngồi đó há họng xoè tay ra để chờ người ta bố thí tình thương tình yêu, thì mình chỉ nhận được những gì người ta bố thí thôi. Người ta không cho thì cũng chịu, và cứ van nài, kể lể, sao chẳng ai thương tui! Phải tự mình làm ra tình yêu, làm ra sự tôn trọng của bản thân mình, thì mình mới earn được những gì mình đã work on it.
Không có chiện tự nhiên mà được yêu thương, chìu chuộng đâu nha! Không có chiện tự nhiên chồng bả yêu thương, chìu chuộng, quý báu bả đâu nha. Đôi khi "someone's trash is another one's treasure", nhưng mà đôi khi someone's treasure vào tay không đúng người, thì cũng thành rác rưởi, đồ bỏ hết à! Nên rác hay báu vật gì, phải vào tay đúng người cơ. Gặp người khéo léo thì rác cũng thành nghệ thuật, còn gặp không đúng người thì đồ nghệ thuật cũng thành ra rác.
Phải tay bà thì... hehehehe.... không dám nói lớn. hahahaha...
But I like mustang....
mấy ông chắc cũng khoái mustang (range)...

**
by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013
Thường thường, nhiều người phụ nữ cứ nghĩ, người phụ nữ kia hạnh phúc là do she may mắn, she có ông chồng tốt. Tui không được sướng như vậy vì tui không có 1 ông chồng như her!
Tui đồng ý, may mắn là 1 phần, bản thân người đàn ông kia tử tế, yêu vợ cũng là một phần. Nhưng, thử hỏi xem nếu người đàn ông tử tế ấy, sống với 1 người phụ nữ khác, thì liệu he có còn tốt, có yêu thương người phụ nữ khác như thế, có còn tử tế như thế không. Nếu he ở với mình, he cũng đội mình lên đầu như thế chắc?
Không đâu! Không có đâu nha. Ví dụ bản chất 1 người đàn ông là không đánh phụ nữ thì ở với phụ nữ nào họ cũng không đánh phụ nữ. Nhưng cái tình yêu nó sẽ khác. Và từ đó cách cư xử cũng sẽ khác. Không phải vì ông kia yêu vợ ổng cả đời thì ổng cũng sẽ yêu mình cả đời nếu mình ở với ổng.
Trong tình yêu, không cứ phải tự nhiên khơi khơi gặp yêu ai cũng được nha (trừ khi quá desperate hay là ăn tạp). Sống với 1 người, người ta có thể làm cho mình yêu họ hơn, hay là sẽ hết yêu họ dần. Nên đôi khi 1 người phụ nữ được yêu chìu, vì do họ đáng được yêu chìu, vì họ có cách làm cho người khác yêu thương và chìu chuộng mình, vì bản thân họ có những điều gì đó khiến cho họ được yêu thương hơn. Nói vậy có nghĩa là, họ được yêu thương, chìu chuộng là do chính bản thân họ mang lại điều đó cho họ chứ không phải là do công của người đàn ông kia. Khi bản thân họ biết cách làm cho họ được yêu thương, chìu chuộng thì không có người đàn ông này chìu chuộng thì cũng có người đàn ông khác cưng chìu họ. Những người đàn ông đi qua cuộc đời họ luôn yêu chìu họ, vì nếu không thì không thể đi vào cuộc đời họ.
Đời hiếm khi có chuyện "bất chiến tự nhiên thành", không làm gì ráo mà người ta vẫn yêu chìu mình nha. Nếu thế thì người ta đi yêu cả trăm người khác rồi chứ yêu mình chi. Mình phải có gì đó khác với số đông, có cái gì đó unique, special, có cái gì đó cuốn hút hơn người khác thì người ta mới thích.
Một con ngựa chứng, nếu ai cũng có thể thuần phục nó được, thì nó không còn được gọi là con ngựa chứng bất kham nữa. Nhưng con ngựa chứng ấy, đôi khi lại bị thuần phục bởi 1 người đặc biệt, biết cách lấy lòng và làm cho nó phục, nó thương.
Con người ta đôi khi cũng thế, đôi khi cũng như con ngựa chứng. Họ có thể là player, cà chớn với bao nhiêu người khác, nhưng 1 lúc nào đó gặp phải 1 người nào đó, con ngựa chứng sẽ trở nên ngoan ngoãn như con mèo. Cũng như những học sinh cá biệt, quậy phá trong lớp, không ai trị được cả. Nhưng có lúc sẽ bị thu phục bởi bởi một cô giáo đặc biệt. Như Tôn Ngộ Không phá phách giàn trời, chẳng sợ ai thì cũng ớn Phật Bà Quan Âm và tôn kính sư phụ Tam Tạng.
Tình thương, tình yêu, sự nể phục, sự cương nghị, một bàn tay sắc trong đôi bao tay nhung, những nghiêm khắc bên trong sự dịu dàng, mới khiến cho những con ngựa chứng, những Tôn Ngộ Không, những học sinh cá biệt thay đổi.
Những bà vợ ngồi đó than thở, kể tội chồng, không thể làm cho chồng thay đổi được đâu. Đàn ông, ham vui, ham chơi, ham bạn bè, cả nể, trọng mặt mũi, sĩ diện hảo, thì mấy ai dám chịu mang tiếng sợ vợ, thì mấy ai dám về nhà với vợ khi bạn mình kéo nhau đi chơi!!! Cái mà kéo họ ở nhà với vợ con, không phải là những lời kể lể, than vãn với người dưng ngoài đường. Cái mà đàn ông dám vượt qua cái sĩ diện hảo, không sợ bạn bè cười chê đồ sợ vợ, là cái tình thương và trách nhiệm đối với vợ con phải rất to lớn. Phải tự đàn ông họ nhận thức được trách nhiệm của họ, bờ vai và sự hiện diện của họ trong gia đình, không vì vợ thì cũng vì con cái, nó to lớn cỡ nào, sợ vợ con buồn hay khổ; sợ mình làm người khác đau lòng, cái đó mới có thể khiến những con ngựa chứng trở nên hiền lành.
Đi ra đường kể tội chồng với người dưng, gặp ông chồng mặt dày không biết xấu hổ là gì thì không nói, chứ gặp mấy ông sĩ diện hảo thì mấy ổng càng oán vợ hơn. Thay vì kể lể, than van, thì work on it. Tự mình phải tìm cách mang lại hạnh phúc cho bản thân mình, chứ nếu cứ ngồi đó há họng xoè tay ra để chờ người ta bố thí tình thương tình yêu, thì mình chỉ nhận được những gì người ta bố thí thôi. Người ta không cho thì cũng chịu, và cứ van nài, kể lể, sao chẳng ai thương tui! Phải tự mình làm ra tình yêu, làm ra sự tôn trọng của bản thân mình, thì mình mới earn được những gì mình đã work on it.
Không có chiện tự nhiên mà được yêu thương, chìu chuộng đâu nha! Không có chiện tự nhiên chồng bả yêu thương, chìu chuộng, quý báu bả đâu nha. Đôi khi "someone's trash is another one's treasure", nhưng mà đôi khi someone's treasure vào tay không đúng người, thì cũng thành rác rưởi, đồ bỏ hết à! Nên rác hay báu vật gì, phải vào tay đúng người cơ. Gặp người khéo léo thì rác cũng thành nghệ thuật, còn gặp không đúng người thì đồ nghệ thuật cũng thành ra rác.
Phải tay bà thì... hehehehe.... không dám nói lớn. hahahaha...
But I like mustang....
mấy ông chắc cũng khoái mustang (range)...
**
by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013
Subscribe to:
Posts (Atom)