Một
lần nữa thôi người ơi...
Đôi khi, khoảng cách giữa
được và mất rất mỏng manh. Đôi khi, nếu như chỉ cần ta cố gắng thêm một chút
nữa, là sẽ có được nhau. Nhưng cũng đôi khi, nếu ta cố gắng thêm một chút nữa,
đừng có lửng lơ con cá vàng, là ta có thể xa nhau. Mà cũng đôi khi, chỉ cần cố
nhích thêm chút xíu nữa, nhưng mà cái sự thêm này trở thành overdose thì nó sẽ
thành hỏng việc, như nồi chè bị khét đen thui. Cố quá thì thành ra quá cố.
Người ta vẫn cứ hay đổ cho 2 chữ "duyên nợ", khi không đến được với
nhau, lẫn khi không bỏ được nhau. Well, có lẽ đó chỉ là một lí do ngụy biện. Nếu
như ta determine thêm chút nữa xem, thì có lẽ kết cuộc có khác không? Có lẽ lại
là lửng lơ con cá vàng thôi, chứ một khi đã muốn rồi thì bao nhiêu năm sống
chung, con cái lớn hết rồi, mà người ta còn bỏ cái một để đi tìm hạnh phúc mới
được cơ mà. Một khi đã quyết định dứt khoát rồi, thì người ở lại có yêu cho mấy
thì người muốn ra đi chẳng ngại mấy núi cũng trèo mà trốn, mấy sông đi nữa cũng
lội mà trốn, mấy đèo đi nữa cũng ráng mà qua để chạy cho xa. Xa thật xa, để mà
còn đến với tình yêu đang ngồi làm thơ mơ màng bên cửa sổ; hay là tình yêu đang
ngồi uống beer, gặm pizza, xem football ngóng chờ mình nữa chứ. Ôi giời, ngày
xưa ta cãi ba má để lấy nhau, thì ngày nay ta cãi nhau để lấy người khác cũng có
sao đâu. hị hị... Nghe giang hồ đồn đại ông Carl Marx có phán như thánh tướng,
rằng "hạnh phúc là phải đấu tranh" hay
đánh trâu, hay là bị trâu đánh gì gì đấy.... Freedom is not free, phải tốn tiền
li dị xong mới free nhé. hị hị... Chưa married, đang free, mà ra làm cái giấy
công hàm độc thân gì đấy nghe nói cũng tốn tiền nhé. Thiệt đúng là đời này chẳng
có gì free. hị hị...
Đạo Phật, bảo gặp nhau là duyên nợ. Bên Công Giáo
thì bảo đó là sự an bày của Chúa sắp đặt. Nhưng nếu cả 2 điều đó có thật, thì
Chúa với Phật chỉ như người mai mối, mang 2 người đến bên nhau. Còn sự quyết
định của đi hay ở, đều là do 2 người. Nếu không, tại sao Chúa lại răn đe "Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được
tự ý phân ly!" Con người vẫn có quyền chủ động trong trường hợp này nhé.
"Mưu sự tại Thiên, thành sự tại Nhân".
Thiên cho cơ hội mà Nhân không nắm lấy, thì đó là tại Nhân dở. Có khi là tại
Nhân đem tờ vé số trúng jackpot tặng người khác! Thiên không cho cơ hội, nhưng
Nhân không nản lòng thì cũng thành "Nhân định
thắng Thiên" nhé.
Nếu phải fill in the blank theo kiểu thả thơ:
"Một lần nữa thôi rồi mãi mãi _______
nhau." Ta có thể thả rất nhiều chữ: mất, có, bên, xa, gần, nhớ, thương,
yêu, lìa, etc.
Được - Mất, đôi khi chỉ cách nhau có một chút xíu "cố gắng thêm tí nữa" vậy
thôi....
Một lần nữa thôi người ơi...
(Trúc Hồ)
***
by Tranielle MY
Friday, 5/11/2012
No comments:
Post a Comment