Showing posts with label Chồng - Cha.... Show all posts
Showing posts with label Chồng - Cha.... Show all posts

Monday, April 6, 2015

Chồng - Cha... (2)

Hôm nay nói chuyện với người bạn. Her husband bị mất job nhưng he không ở nhà coi con gái được, mà vẫn phải đem gởi con bé. He không có patient để giữ con.

mai mốt mình dạy con mình, khi chọn chồng, nhớ chọn người có đủ patient và great with kids, giống như daddy của tụi nó vậy. Có vậy thì con cái, chính là tụi con mình, nó mới có cái great bond với daddy, và có nhiều niềm vui với daddy. Không phải là chính bản thân người vợ được sướng vì có chồng phụ tay chăm con, mà con cái mới là người sướng nhất. Vợ có thể yên tâm đi vắng vài hôm. Nếu vợ mất đi thì con đỡ khổ, người chồng vẫn có khả năng chăm con, lo cho con tươm tất phần nào.

Người đàn ông nào khi có con mà có thể consider những việc mình làm là best benefit for the kids thì cũng đều đáng quý. Tui không nói là những người cha không có kiên nhẫn với con là không phải là chồng tốt, mà ý tui chỉ nói là, nếu họ thương con thì ráng control bản thân, để học cách chăm lo cho con. Chứ cứ bảo không có kiên nhẫn rồi không học cách gần gũi con, lỡ mẹ nó chết sớm thì sao! Suốt ngày đem gởi con à!?

Chính bản thân tui là phụ nữ, là mẹ đám con tui, nhưng tui ít có patient với tụi nhỏ hơn cha tụi nó. Nhưng, nếu thương con, yêu con thì phải học cách để kềm chế mình và cũng phải có khả năng take care tụi nhỏ.

Nên, tui tính kỹ lắm. Trước khi có bầu, là tui made a deal, đẻ con ra anh phải chăm! Ok thì đẻ, không ok không đẻ! Khi đẻ con ra, I don't care ban ngày he mệt thế nào, but ban đêm con khóc thì him phải dậy thay tả, cho con bú! :D Tui nói là tui làm à, không giỡn đâu à. Đến đứa thứ 2, tui phải deal trước, có ok nếu là con gái nữa không? Nếu không ok, tui không đẻ. Còn nếu đẻ thì phải thương, không có cái trò ghét con gái thèm con trai à. Đến đứa thứ 3 cũng thế, có ok nếu là con gái không? Không ok thì không đẻ, còn nếu đẻ ra mà cứ gái gái trai trai thì tui cấm nhìn con luôn à.

Nên cha tụi nó dắt cả 3 đứa đi làm, đi chơi, đi vô mall, đi lung tung đi đâu cũng được. Ai nhìn thì nhìn, he cũng ignored. Có người cha tốt thì bản thân tụi nó sướng, tụi nó vui chứ ai. Nên, nói gì nói, mình chọn chồng cho mình quan trọng 1 nhưng chọn cha cho con mình quan trọng hơn nhiều lần! Với quan niệm như vậy, hồi đó bạn bè ai chọn chồng giàu gì gì tui cũng không care. Tui chọn chồng người phải tương đối được: ngoại hình ok, để đẻ con không xấu quá! Tánh tình phải tốt, để mình nhờ trước, con cái được nhờ sau, mà nếu có di truyền thì tụi nó cũng có tính tốt. Đầu óc cũng phải thông minh, để con cái cũng được thông minh. Nên thiệt chứ nhiều khi tụi tui ngồi giỡn chơi, khen tụi nhỏ thông minh, xinh đẹp, xong rồi tự khen bản thân, thì cha mẹ đẹp con cũng phải đẹp, cha mẹ thông minh mà con học dốt sao được. hehehhehe.... :hihi: Còn giàu nghèo thì tui không care, tui chỉ xem người đó có thương tui không, có đủ kiên nhẫn với tui không! hahaha... đây là điều quan trọng nhất. Sau đó là xét tính tình: có tinh thần cầu tiến không. Thời thế thay đổi, miễn con người có tinh thần cầu tiến, ham học hỏi và có ý chí, chịu thương chịu khó, không ngại vất vả thì tui ưng. Chứ giàu có tiền, mà tánh không tốt, thì thời thế thay đổi, mình là kẻ khổ nhất. Thương tui mà tánh tình xấu xa thì tui cũng không ngó tới. Nên nhiều người nói tui có phước, được chồng thương. Tui thì nghĩ, tui có phước ở chỗ được Trời phú cho trí óc, cơ thể lành lạnh, mặt mũi coi được. Tui có phước hơn người khác là được nhiều người thương, nên tui có nhiều sự lựa chọn cho bản thân mình. Chứ còn bảo được chồng thương là cái phước của tui thì... sai à. Đố chồng tui dám không thương tui. hhahahah... Người thương tui có khi còn chẳng giữ được tui thì huống gì là không thương tui. hehehehe... thời này là mình chọn chồng, chứ không phải cha mẹ ép gả gì cả, nên chồng tốt hay xấu là do mình thôi chứ có ai ép mình nhắm mắt nhắm mũi để lấy đâu. Ai không xem kỹ mà chọn đại, vì cái mả bề ngoài, vì ham giàu, vì ham này nọ đến khi cưới về mới té ngửa ra, thì đó chính là lỗi của họ chứ không có phước phần gì ở đây cả. Thời này bỏ nhau được mà, không ưng thì bỏ nhau chứ than trách bạc phước, thiếu phúc làm gì! Mình không thể làm chồng mình yêu mình được thì cũng là tại mình. Mà mình lấy người không yêu mình thì cũng tại mình chọn vậy. Chứ phúc với đức gì ở đây!

Phúc đức tại Mẫu. Mẹ chọn cha tốt cho con thì con sướng, còn mẹ quyết định dính kết cuộc đời mình với một người cha tồi cho con, thì con mình phải chịu khổ thôi.

***

by Tranielle MH
Sun Jan 26, 2014

Making deal...

Making deal...

Vợ chồng sống với nhau bền lâu hay không là do communication và making deal với nhau ra sao. Bất đồng, gây gỗ xảy ra cũng là vì không thể nhất trí, không thể đồng ý, không hiểu nhau.

Mà cái phần hiểu nhau, phần nhiều phải do communicate.
Muốn making deal, cũng phải communicate.
Communication is always the key.

Communication không nhất thiết phải mở miệng ra nói chuyện. Mà nó có nhiều cách.



Making deal - how to make deal? Quan trọng nhất trong khâu making deal, là Persuasion và Negotiation. Persuasion - là mình phải convince người ta lí do làm sao mình muốn vậy, lí do vì sao người ta nên theo mình. Như trong mua bán, Persuasion là phải nói ra được cái lí do vì sao hàng của mình giá cao, vì sao người ta nên chịu cái giá đó. Và Negotiation là bên kia counter-offer, bên kia cũng có lí do vì sao phải giảm giá xuống, vì sao nên theo ý họ. Counter offer và Negotiation xảy ra là khi bên kia cũng có thiện ý hợp tác, muốn make deal với mình, muốn work things out. Nếu họ muốn work out things, making deal, thì họ sẽ đưa counter-offer hợp lí, reasonable để bên kia còn có thể suy nghĩ. Chứ người đã không muốn hợp tác, họ sẽ đưa deal trên trời. Chịu không chịu thì thôi!


Đó là nói in general. Còn specifically, in relationship, cùng 1 vấn đề, nhưng mỗi cặp vợ chồng sẽ có cách approach khác nhau, có cách solve khác nhau. Lí do là tình cảm của mỗi couple khác nhau, và cá tính + suy nghĩ của từng người khác nhau. Ví dụ trong này mình lấy 1 ví dụ là đi sửa sắc đẹp của mợ Tủn. Giả dụ như các ông chồng đều mê ngực to, cho dù là ngực giả. Và các ông đều mong muốn vợ mình nếu ngực thật không to thì phải đi độn cho to.

Đầu tiên là phải xét đến tiền. Financially của mỗi gia đình có dư ra $5k- 8K cho vợ đi độn không. Thôi thì cứ cho là mỗi nhà đều ok hết. Hoặc là được độn free. :D
Next, các bà vợ. Đây là lúc communication, making deal happen. Nếu bà nào như Ngang, ok đi liền. Bà nào như Thuyền, No way Jose, không sửa gì ráo. Nếu ở 2 thái cực yes và No rõ ràng như vậy thì dễ. Chứ bà nào ỡm ờ như tui, ơ chờ em suy nghĩ, em chưa có hứng...
Nếu ông chồng (giả dụ) làm dữ, ngực vợ mà lép là tui đi cặp con khác! Phải đi độn lên cho tui. Thì cũng phải xem tình cảm, tính tình của vợ. Nếu vợ nào yêu chồng quá, không thể mất chồng được, thì dù không muốn nhưng vẫn chấp nhận đi để giữ chồng. Gặp con vợ cà chua, chảnh choẹ, ông muốn ngực to thì ông cứ đi kiếm ngực to, bà đây cứ khoái mỏng dẹp lép như vầy nhé, bà chẳng đi nâng ngực vì ông gì hết! Nếu ông chồng yêu vợ quá, thì phải chấp nhận vợ ngực lép. Nếu không yêu vợ, thì ông sẵn sàng ra đi tìm bộ ngực khác.

To generalize, vợ chồng making deal là như vầy. Nếu 1 người ở điểm A, 1 người ở điểm B, thì khi making deal, có những trường hợp sau xảy ra:
1. A comes to B.
2. B comes to A.
3. A và B cùng nhau tiến đến 1 điểm C nào đó. Điểm C này cách xa, hay gần với A và B bao nhiêu thì tùy theo tình cảm với nhau ra sao. Đây là compromise. Chứ 2 trường hợp trên, không phải là compromise! Compromise theo đúng định nghĩa là phải như vầy!

Tuy nhiên không phải lúc nào A và B cũng có thể gặp nhau tại 1 điểm C cả. Có thể A đến C, và B đến D. Và cả 2 điểm C và D có thể gần nhau, có thể sẽ đụng nhau một lúc nào đó! Nhưng cũng có thể mãi mãi AC và BD là 2 đường thẳng song song, hoặc tẻ theo 2 hướng, không bao giờ gặp nhau.

Gặp nhau hay không, có quan trọng hay không, cũng là do tùy vợ chồng. Có vợ chồng có thể sống được với nhau, nhưng cũng có khi họ sẽ bỏ nhau vì điều này.

Nếu không đồng mộng mà họ vẫn sống chung với nhau, không hẳn là phải hạnh phúc với nhau! Có thể họ sống chung như nghĩa vụ, đồng sàng nhưng dị mộng! Vợ mơ về 1 người appreciate cái thật của mình, yêu cái tâm hồn mình thay vì cái ngực giả. Còn chồng thì mơ về những cô gái ngực to, giả cũng chẳng sao, miễn là phải to. Nhưng cũng có thể, vợ chồng nếu yêu nhau, không thể mất nhau, họ sẽ tìm cách cho các điểm này đến gần nhau, dung hòa cùng nhau, để được hạnh phúc. Again, không phải vợ chồng nào sống chung cũng phải hạnh phúc với nhau! 2 khái niệm này hoàn toàn có thể tách rời. Có thể sau một lúc nào đó chồng convince được vợ happy đi độn ngực, có thể một lúc nào đó vợ convince được chồng yêu cái tâm hồn mình, cũng có thể một lúc nào đó một alternative solution pop up. Alternative solution trong trường hợp này hơi bị giới hạn, nhưng giả dụ như vợ không đi độn ngực vì sợ đau, thì có thể dùng kem thoa cho nó căng ra (ví dụ kem nó work), hay là sẽ có cách khác độn không đau chẳng hạn. Nhưng túm lại ý tui là, sẽ có một giải pháp khác mà cả 2 đều happy. Ví dụ... mướn vú em. :lol: :lol: :lol: :lol: :lol:

Túm lại making deal như thế nào thì tùy rất nhiều vào tình cảm của mỗi cặp vợ chồng, và tùy theo tính tình của mỗi người. Không có một công thức chung cho tất cả. Ví dụ như chuyện này A comes to B, thì chuyện khác B phải come to A. Nếu cả 2 cùng deal với nhau như thế thì cũng là making deal. Tui đi sửa ngực to cho ông thì đổi lại ông phải... làm cái gì cho tui dzui, thỏa mãn, thì mới được, ví dụ vậy! :D

Making deal trong relationship với tui rất quan trọng! Ai mắc cỡ, thì cứ mắc cỡ. Ai không dám make deal thì đó là phần của họ. Chứ tui, thì tui phải nói rõ ràng tui cần gì, tui muốn gì trong relationship. Không có chuyện mắt nhắm mắt mở cho qua. Nếu cho qua, nếu A comes to B, thì tui phải vui vẻ mà tiến đến. Nếu B comes to A, đi về phía tui, thì người ta cũng phải vui vẻ đến. Tui ghét sự miễn cưỡng, dù đó là tui hay là người khác. Tui không ép ai. Tất cả phải là sự tự nguyện, tự giác với nhau, có vậy mới bền vững. Còn không thì tìm một điếm giữa trung gian để compromise. Điểm này phải làm cả 2 vừa lòng. Nhiều cái nhỏ nhỏ cộng lại cũng thành một cái to. Mà đôi khi, vợ chồng sứt mẻ tình cảm không đến từ những cái to tát đâu, mà nó đến từ từ, tích tụ dần dần từ những cái nho nhỏ nho nhỏ hàng ngày trong cuộc sống... Nó không nổ một cái rụp đâu, mà nó build up everyday... tàn phá mỗi ngày một ít một ít, như mối mọt gặm nhấm cây cột chính của cái nhà... Rồi một ngày nào đó cây cột sẽ rỗng và sụp đổ cả cái nhà cái ầm! Con đường nó không bị bít cái rụp liền đâu... Mà cỏ dại sẽ mọc lan ra mỗi ngày một ít, một ít. Và rồi một ngày nào đó ta mới hoảng hồn phát hiện ra con đường tình yêu của ta nó chẳng còn nữa mà đã bị cỏ dại lấp phủ che hết đi tự bao giờ rồi... Nên cứ cọng cỏ dại nào nhô ra ngay con đường tình yêu của tui, là tui dẹp ngay! Em chẳng chờ đến khi nó lấp hết lối đi mới bỏ ra một đống tiền kêu người tới dọn. Lúc đó có khi đã muộn rồi.

Những gì miễn cưỡng, gượng ép, gồng lên chịu đựng mà không đem lại kết quả tốt thì đều không thể tồn tại lâu dài. Muốn sống chung hạnh phúc thì phải có sự vui vẻ, đồng ý từ cả 2 phía.


***

by Tranielle MH
Fri Jan 10, 2014

Raising standard...

Raising standard...

Tui thấy, phụ nữ rất dễ thỏa thuận, rất dễ chịu đựng sự an bày mà ít khi phản kháng lại. "Kệ, chồng tui có abc thế này nhưng bù lại ổng xyz thế kia. Thôi kệ đi, vậy cũng được!"

Đôi khi bằng lòng với hiện tại là một điều tốt; nhưng đôi khi, nếu ta có thể suy nghĩ theo kiểu business "raising the standard", để mọi thứ improve tốt hơn thì tại sao lại không!? Raising the standard is a critical analysis, không phải cứ muốn push là push, muốn nâng là nâng. Mà là phải biết chỗ mạnh, chỗ yếu, phải biết analyze, phải có purpose rõ ràng, phải có phương pháp rõ ràng.

Cứ giữ cái "ok standard" ấy thì cũng được, nhưng nếu ta muốn tốt hơn, thì tại sao không? Nếu cái "abc" của ông chồng làm mình ngứa mắt, thì tại sao không tìm cách khắc phục, cải thiện nó đi!? Cũng như software có bug thì ta phải fix bug! Một món hàng ngoài work well ra còn phải đẹp, phải nổi, phải thế này thế nọ. Một cái giỏ không cứ phải cứ đựng đồ như bao nhiêu cái giỏ cho mình xách tòng teng là được, mà theo business standard thì còn phải đạt đến độ desirable, đạt đến hàng luxury. Một món ăn không phải cứ ăn no là được, chẳng phải cứ ngon là được, mà còn phải nâng cấp mức độ phục vụ, trang trí trình bày, khung cảnh mỹ quan. Chẳng cứ mùi vị của món ăn không mà còn phải mùi xung quanh nữa, nào nến nào đèn, nào hoa nào nhạc. Một cái trường học chẳng phải cứ dạy học sinh thôi, mà phụ huynh đôi khi còn chú ý đến curriculum, thầy cô là ai, ăn nói ra sao, quan điểm của họ khi dạy con nít thì phải thế nào, trường học ngoài sạch đẹp còn phải có program giúp học sinh thế này thế kia. Tại sao trường này lại được desirable hơn trường kia. Đại khái vậy đó.

Tui thấy phụ nữ raising standard trong nhiều việc, như quần áo giày dép, giỏ xách, phone phiếc, nhưng việc nâng cấp standard cho ông chồng mình thì lại không bao giờ nghĩ đến mà cứ chấp nhận kiểu "thôi kệ, ổng tệ nhưng có người còn tệ hơn!"

Còn cái kiểu yêu chồng theo style dìm hàng, cho ổng xấu để khỏi ai mê thiếu tự tin thì bữa khác bàn.


vài người nữa cứ nghĩ chuyện "raising standard" là chuyện to tát lắm, là chuyện phải thay đổi cả một con người. Nhưng thật ra tui có nói phớt qua rồi, đó chỉ là một cách improve những cái nhỏ nhặt, cỏn con xung quanh thôi. Những thứ có thể là cỏn con nhưng đôi khi nó nâng cấp lên thành mức độ soang chảnh khác í. Cũng như cái nhà, khi mới mua thấy nó mới, nó đẹp. Nhưng qua ngày tháng, nó sẽ cần mình chỉnh sửa chỗ này tí, chỗ kia tí. Hay là nó good rồi, nhưng khi mua về ta chẳng hài lòng màu sơn này, ta không thích cái door handle nọ, thì ta thay nó đi. Raising standard, cần một sự tinh tế, nắm bắt tâm lí. Chẳng phải business nào cũng có thể raising standard cho sang hơn được! Thứ nhất, họ phải là ai đã. Họ có quyết tâm để raising standard không? Và khi standard nâng lên, cái cost kéo theo sẽ là gì? The final cost có đáng hay không? Chứ raising bậy bạ, phá sản luôn thì ai chịu! Hoặc người không đủ tầm, chẳng tinh tế, chẳng hiểu tâm lí, chẳng mướn được manager tốt, hay là market analysis tốt, chẳng đủ tiền để nâng, thì nâng cách nào!

Và khi người ta hài lòng với cái business lẹt xẹt của họ, mục đích của họ chỉ là thế thôi, thì nâng làm chi! Nếu không có nhu cầu, không có purpose, không có ambition, cứ an phận như thế thì cũng là một cách nhàn.

Và khi nó đã good rồi thì không có nghĩa là chẳng cần làm gì khác. Maintenance được cái condition mới là một việc khó. Lấy được một người tốt, một người đẹp làm spouse là 1 chuyên. Nhưng 10-20 năm sau, tình yêu không giảm đi, không chán nhau, mới là một chuyện đáng nói. 10-20 năm sau, cái nhà mình mua có có giá trị tăng lên thì mới đáng ham chứ như cái xe sau 10-20 tuổi nó mất giá rồi cho chẳng ai thèm.

Không raising standard thì keeping up with the standard cũng là một việc tốt. Miễn không tụt lùi. Chứ đôi khi cứ nghĩ cái đó lẻ tẻ, không ăn nhằm nhò gì. Bỏ qua. Rồi chục cái lẻ tẻ như thế cộng lại có khi cũng cost a lot!

***

by Tranielle MH
Thu Jan 02, 2014

Ngựa trash... (part 2)

Ngựa trash... (part 2)

Nói tiếp "phần ngựa" bên kia.
Tuy là thu phục được ngựa chứng, hay là turn trash into art, into something useful cũng là một việc làm thú vị. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Nếu mà sau khi cố gắng hết sức, mà vẫn không thể theo ý mình, thì tốt nhất là buông tay. Đôi khi trash không muốn thay đổi để trở thành thứ useful, nếu trash cứ muốn ở trong đống trash, thì mình phải để trash ở trong đống trash cho họ toại nguyện.

Người ta muốn thu phục ngựa chứng, mustang horse, là vì thật ra mustang horse là giống ngựa khoẻ, chạy giỏi, dáng đẹp. Bản thân nó là một con ngựa tốt, nên người ta mới cố gắng thuần phục nó. Vì bản thân Tôn Ngộ Không là một kẻ giỏi, có thể phò trợ Đường Tăng đi thỉnh kinh, nên người ta mới cố công thu phục. Chứ nếu mustang horse là con ngựa chẳng được việc, Tôn Ngộ Không chẳng giúp ích gì được cho Đường Tăng, thì tội tình chi phải tốn công tốn sức.

Nên, túm lại là, người ta nên chỉ tốn công convert những thứ gì tuy có một chút khiếm khuyết, nhưng thật ra vẫn có nhiều giá trị to lớn, vẫn còn hữu dụng; và quan trọng là phải có khả năng để thay đổi, sửa chửa. Chứ còn quá nhiều khiếm khuyết, hay không có giá trị hữu dụng gì cả, thì bỏ quách cho rồi.

Nên, người thương ta là do bản thân ta đáng yêu như thế nào. Nhưng, người sống với mình, muốn mình thương người hơn, hay tình yêu chết dần chết mòn hàng ngày trong mình, cũng là ở người cư xử với mình đáng yêu hay là đáng ghét thế nào. Một khi tình yêu đã hết, niềm tin không còn, ta không còn muốn giữ con ngựa trash nữa, thì ngựa có hứa sẽ ngoan, sẽ thay đổi, sẽ gì gì đó thì cũng có khi là muộn rồi. Ta đi tìm con ngựa khác cho khoẻ. hehehehe... :lol: :lol: :lol:

***

by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013

Mà hứa với hẹn còn đỡ, có khi ngựa còn sĩ diện hảo bảo thế là hay. Ta có tiền mà, đi sẽ tìm cô chủ nhỏ mới non non, hiền hiền, xinh xinh khác chăm ta. Nên, có khi ta bỏ đi thì ngựa còn mở tiệc lớn ăn mừng cơ. Mà ngựa đã chẳng tiếc nuối gì ta như thế, thì còn không mau mà bỏ nhanh nhanh cho rảnh nợ. :D Đó là quan niệm của mình thôi, mình không nói ai cũng phải cùng quan điểm. Mình là mình chỉ ở với ai yêu ai quý mình thôi, chứ người không quý mình thì mình ở lại làm cái quái gì. :D

Nên lại quay về cái vòng tròn lẩn quẩn, ai ở với tui cũng phải quý tui và yêu tui. Nhưng không phải ai yêu tui, quý tui thì tui cũng phải ở với người đó. :lol: :lol: :lol:

Ngựa chứng...

Ngựa chứng...

Thường thường, nhiều người phụ nữ cứ nghĩ, người phụ nữ kia hạnh phúc là do she may mắn, she có ông chồng tốt. Tui không được sướng như vậy vì tui không có 1 ông chồng như her!

Tui đồng ý, may mắn là 1 phần, bản thân người đàn ông kia tử tế, yêu vợ cũng là một phần. Nhưng, thử hỏi xem nếu người đàn ông tử tế ấy, sống với 1 người phụ nữ khác, thì liệu he có còn tốt, có yêu thương người phụ nữ khác như thế, có còn tử tế như thế không. Nếu he ở với mình, he cũng đội mình lên đầu như thế chắc?

Không đâu! Không có đâu nha. Ví dụ bản chất 1 người đàn ông là không đánh phụ nữ thì ở với phụ nữ nào họ cũng không đánh phụ nữ. Nhưng cái tình yêu nó sẽ khác. Và từ đó cách cư xử cũng sẽ khác. Không phải vì ông kia yêu vợ ổng cả đời thì ổng cũng sẽ yêu mình cả đời nếu mình ở với ổng.

Trong tình yêu, không cứ phải tự nhiên khơi khơi gặp yêu ai cũng được nha (trừ khi quá desperate hay là ăn tạp). Sống với 1 người, người ta có thể làm cho mình yêu họ hơn, hay là sẽ hết yêu họ dần. Nên đôi khi 1 người phụ nữ được yêu chìu, vì do họ đáng được yêu chìu, vì họ có cách làm cho người khác yêu thương và chìu chuộng mình, vì bản thân họ có những điều gì đó khiến cho họ được yêu thương hơn. Nói vậy có nghĩa là, họ được yêu thương, chìu chuộng là do chính bản thân họ mang lại điều đó cho họ chứ không phải là do công của người đàn ông kia. Khi bản thân họ biết cách làm cho họ được yêu thương, chìu chuộng thì không có người đàn ông này chìu chuộng thì cũng có người đàn ông khác cưng chìu họ. Những người đàn ông đi qua cuộc đời họ luôn yêu chìu họ, vì nếu không thì không thể đi vào cuộc đời họ.

Đời hiếm khi có chuyện "bất chiến tự nhiên thành", không làm gì ráo mà người ta vẫn yêu chìu mình nha. Nếu thế thì người ta đi yêu cả trăm người khác rồi chứ yêu mình chi. Mình phải có gì đó khác với số đông, có cái gì đó unique, special, có cái gì đó cuốn hút hơn người khác thì người ta mới thích.

Một con ngựa chứng, nếu ai cũng có thể thuần phục nó được, thì nó không còn được gọi là con ngựa chứng bất kham nữa. Nhưng con ngựa chứng ấy, đôi khi lại bị thuần phục bởi 1 người đặc biệt, biết cách lấy lòng và làm cho nó phục, nó thương.

Con người ta đôi khi cũng thế, đôi khi cũng như con ngựa chứng. Họ có thể là player, cà chớn với bao nhiêu người khác, nhưng 1 lúc nào đó gặp phải 1 người nào đó, con ngựa chứng sẽ trở nên ngoan ngoãn như con mèo. Cũng như những học sinh cá biệt, quậy phá trong lớp, không ai trị được cả. Nhưng có lúc sẽ bị thu phục bởi bởi một cô giáo đặc biệt. Như Tôn Ngộ Không phá phách giàn trời, chẳng sợ ai thì cũng ớn Phật Bà Quan Âm và tôn kính sư phụ Tam Tạng.

Tình thương, tình yêu, sự nể phục, sự cương nghị, một bàn tay sắc trong đôi bao tay nhung, những nghiêm khắc bên trong sự dịu dàng, mới khiến cho những con ngựa chứng, những Tôn Ngộ Không, những học sinh cá biệt thay đổi.

Những bà vợ ngồi đó than thở, kể tội chồng, không thể làm cho chồng thay đổi được đâu. Đàn ông, ham vui, ham chơi, ham bạn bè, cả nể, trọng mặt mũi, sĩ diện hảo, thì mấy ai dám chịu mang tiếng sợ vợ, thì mấy ai dám về nhà với vợ khi bạn mình kéo nhau đi chơi!!! Cái mà kéo họ ở nhà với vợ con, không phải là những lời kể lể, than vãn với người dưng ngoài đường. Cái mà đàn ông dám vượt qua cái sĩ diện hảo, không sợ bạn bè cười chê đồ sợ vợ, là cái tình thương và trách nhiệm đối với vợ con phải rất to lớn. Phải tự đàn ông họ nhận thức được trách nhiệm của họ, bờ vai và sự hiện diện của họ trong gia đình, không vì vợ thì cũng vì con cái, nó to lớn cỡ nào, sợ vợ con buồn hay khổ; sợ mình làm người khác đau lòng, cái đó mới có thể khiến những con ngựa chứng trở nên hiền lành.

Đi ra đường kể tội chồng với người dưng, gặp ông chồng mặt dày không biết xấu hổ là gì thì không nói, chứ gặp mấy ông sĩ diện hảo thì mấy ổng càng oán vợ hơn. Thay vì kể lể, than van, thì work on it. Tự mình phải tìm cách mang lại hạnh phúc cho bản thân mình, chứ nếu cứ ngồi đó há họng xoè tay ra để chờ người ta bố thí tình thương tình yêu, thì mình chỉ nhận được những gì người ta bố thí thôi. Người ta không cho thì cũng chịu, và cứ van nài, kể lể, sao chẳng ai thương tui! Phải tự mình làm ra tình yêu, làm ra sự tôn trọng của bản thân mình, thì mình mới earn được những gì mình đã work on it.

Không có chiện tự nhiên mà được yêu thương, chìu chuộng đâu nha! Không có chiện tự nhiên chồng bả yêu thương, chìu chuộng, quý báu bả đâu nha. Đôi khi "someone's trash is another one's treasure", nhưng mà đôi khi someone's treasure vào tay không đúng người, thì cũng thành rác rưởi, đồ bỏ hết à! Nên rác hay báu vật gì, phải vào tay đúng người cơ. Gặp người khéo léo thì rác cũng thành nghệ thuật, còn gặp không đúng người thì đồ nghệ thuật cũng thành ra rác.

Phải tay bà thì... hehehehe.... không dám nói lớn. hahahaha... :lol: :lol: :lol:
But I like mustang.... :hihi: :hihi: :hihi:
mấy ông chắc cũng khoái mustang (range)... :lol1: :lol1: :lol1:

**

by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013

Chồng - Cha...

Chồng - Cha...

Bữa được mời đi ăn, gặp chị kia. Chỉ hỏi: - chồng em không mê câu cá à. Vậy thì đỡ, chứ như ông này mê đi câu, chẳng bao giờ gặp con cái. Chồng em không mê đi câu vậy tụi nhỏ đỡ khổ á.

2 đứa con chỉ học high school rồi. Ông chồng ngồi kế bên cười cười.

Tui chẳng biết, ổng có thấy xấu hổ với lời tố của vợ không. Có lẽ là không.

Tui thấy, có lẽ nhiều phụ nữ họ cần một người chồng cho mình chứ không cần cha cho con. Cái mà họ bảo "không ly dị để giữ cha cho con", tui thấy nó more about giữ chồng cho họ hơn.

Nếu he là một người ta tốt, có trách nhiệm với con, lo lắng dạy dỗ con, spend time với con, thì giữ cha cho con còn đúng. Vì người đàn ông khác khó có thể thương yêu và lo lắng cho con mình được như vậy. Chứ còn cha vô trách nhiệm, chỉ lo những đam mê và sở thích của bản thân, không ngó ngàng gì đến con mình cả, thì giữ cha cho nó làm cái gì. Có cha mà như không có cha, đi làm về xong tót đi ăn nhậu, chơi bời, bù khú với bạn. Con cái chẳng có tình cảm gì với cha nó cả, thì có gì là tốt để giữ đâu. Không có cha ở nhà nó cũng chẳng mind, thì cha mẹ ly dị cũng có gì khác biệt.

tui thì khác, tui quan niệm nếu cần giữ cha cho con, thì chỉ giữ khi cha nó nó trách nhiệm và yêu thương nó thôi. Cha cho con thì chỉ 1 (assume là cả đám tụi nó cùng 1 cha) thì mới quý, chứ còn chồng, thì em đi lấy bao nhiêu chồng khác cũng được. hị hị... Thì chả quái gì phải giữ 1 người cha không ngó ngàng gì tới con mình làm chi để mang tiếng gái có chồng. Bỏ quách đi làm single lady, hay lấy chồng khác cho sướng. :D Biết đâu gặp người đàn ông tốt, họ có trách nhiệm lo cho con mình còn hơn chồng cũ. Mà cho dù không lo cho con mình, thì ít ra người mới cũng lo cho mình hơn ông chồng cũ. (Ai đi lấy người mới tệ hơn người cũ thì không nói nhé, vì bản thân mình thì mình chọn người mới phải hơn người cũ cơ. Nên người mới của mình bảo đảm phải hơn người cũ.) Con cái nếu cũng vậy, không thể sướng hơn, nhưng mình có thể sướng hơn. Dù sao cũng còn hơn là cả mình và con cùng không ai sướng.

Tui thấy đôi khi đàn ông hư hỏng là do người phụ nữ của họ quá dung túng. Nên được đà thì cứ hư. Chứ tui nghĩ nếu người vợ đưa ra contract rõ ràng, this is what I want from you, if you can't follow this, you broke the contract thì chúng ta sẽ hết chuyện nhé. Và quan trọng nhất là phải giữ lời, chứ cái kiểu you broke the contract thì kệ, du di cho qua, cứ vậy thì hỏi sao mấy ông chồng cứ ểnh ểnh ương ương.

Và nếu mà phải giữ bố cho con, thì you chỉ là bố con me nhé. Me ở đây chỉ vì con me được gần you nhé. Nhưng, you là bố con me không có nghĩa là me sẽ phải là vợ của you nhé. Ở đây you chỉ có 1 vai là cha của con you thôi. Nếu you muốn đóng thêm 1 vai là chồng nữa, thì phải có thêm trách nhiệm của chồng.

Đấy, cứ rõ ràng như thế thì làm gì có chuyện chồng của mình và cha của con mình cứ như khách trọ ở nhà mình, chỉ về nhà ăn cơm, ngủ thẳng cẳng, xong thức dậy là vác đít đi chơi mất tiêu. Chưa kể hứng lên còn đòi sex free. Á, em là em xin miễn à. Cho dù là vợ đi nữa thì cũng không có nghĩa là free sex. They call "make love". Phải có love mới make, chứ không thì miễn đi.

***

by Tranielle MH
 Sat Dec 14, 2013