Khi chuyện tình đã cuối, có cố níu kéo thì tình yêu cũng vẫn ra đi. Tình yêu do
vô tình và cả cố tình đã bị rơi vãi trên cả 1 quãng đường dài, gió cũng đã cuốn
đi 1 mớ, khó mà collect tình yêu lại được hết. 1 số người vẫn còn bị ảnh hưởng
cái tư tưởng "cho con có cha/mẹ" imprint
vào suy nghĩ như 1 cái tattoo nên nhẫn nhịn chấp nhận sống chung vì con. Đúng là
khi không có con thì li dị dễ dàng hơn 1 chút, nhưng có con rồi, nó sẽ khó hơn!
Khi chuyện tình đã cuối, đó là lúc "bỏ
thì thương mà vương thì tội". Cứ dùng dằng giữa ở và đi, xách giỏ đi rồi
lại xách giỏ quay về. Về rồi đụng mặt lại gây nhau.
Khi chuyện tình đã
cuối, sao cái gì cũng gây nhau được! Có mỗi câu hỏi đơn giản, 1 câu nói có khi
là quan tâm, lo lắng cũng thành đề tài gấu ó. Cứ dằn vặt nhau bằng những sự khác
biệt không thể nào hòa hợp của nhau. "Người gì
mà a, b, c....", "Người gì mà d, e,
f..."
Khi chuyện tình đã cuối... nghĩa là nó sắp chết rồi! Lòng đã
lạnh rồi, có cố gắng níu kéo cũng khó mà quay trở lại cái thời đầu tiên yêu nhau
ngọt ngào đắm đuối. It's not easy to fall in love with the same person again cho
dù người ta đã cố gắng!
Vậy nên, khi mình cố gắng làm mọi cách để níu
giữ mà tình yêu vẫn từ từ trôi tuột khỏi tầm tay thì nghĩa là cuộc tình đã về
gần cuối rồi. Rồi thì sớm muộn gì... cuộc tình này trước sau gì cũng... hấp
hối!...
Khi chuyện tình đã cuối, có lẽ là lúc người đàn ông hùng hục đè
người đàn bà ra bất chấp sự phản kháng để giải tỏa sinh lý cho mình, như 1 sự
trả thù cho cái sự hời hợt, lạnh lùng của người đàn bà dành cho mình. Kết quả,
người đàn bà càng lạnh lùng thêm trong cái sự ráng nhẫn nhịn của mình. Nếu người
đàn bà dám phản kháng, chống cự thì đàn ông sẽ nổi cơn lên gây gỗ, thế là lại
gấu ó! Có khi là bạt tai, đánh đập! Mà khi chuyện tình đang lúc gần cuối, mỗi
lần gây nhau là lại lôi chuyện cũ ra gây cho nó thêm phần kịch liệt, đẩy cuộc
tình huống 6ft under cho nó nhanh.
Nghe Thùy Dương hát bài này trời ơi
là nó buồn...
Còn thương mến nhau nói
chi lời cay đắng
Còn thương mến nhau nói chi chuyện dở dang
Còn thương
mến nhau sao nhìn nhau mắt cạn
Lòng về đâu người hỡi, quên nhau chăng?
Lòng xa cách nhau đâu sông dài ngăn lối
Ðời chia cắt nhau đâu chân trời
cuối mây
Tình lỡ mất nhau khi lòng chưa biết ngờ
Lời nào đau chẳng nói
chỉ thấy mình bơ vơ
Ôi những đóa hoa hồng
Chưa héo trên tay khi tình
yêu đã chắp cánh
Người bước đi làm ngơ, người về hóa thân khổ đau
Còn chi nữa đâu khi chuyện tình đã cuối
Còn chi nữa đâu khi ước mộng
cũng phai
Buồn ơi cũng thôi ta về ôm bóng mình
Nửa đời xuân nặng trĩu,
một gánh sầu mênh mông
(Tác Giả: Trường Sa )
***
by Tranielle MH
Thu May 14, 2009
No comments:
Post a Comment