Phụ nữ mạnh
mẽ...
Nhiều người phụ nữ tỏ vẻ họ là người phụ nữ hiện đại, mạnh
mẽ chứ không phải yểu điệu, yếu đuối. Phụ nữ hiện đại là phải independence,
không được để đàn ông chà đạp như truyền thống từng ngợi ca.
Người ta
vẫn hay nói đàn bà mạnh mẽ khó có được hạnh phúc. Bản thân mình không nghĩ điều
này hoàn toàn đúng. Đàn bà mạnh mẽ, có cái "tôi" lớn, không dễ dàng để đàn ông
xúc phạm họ, đúng. Nhưng chính cái "tôi" lớn quá nên họ đôi khi trở nên khinh
thường người đàn ông của mình. Trong tình yêu, nếu đã khinh khi nhau thì khó
lòng mà yêu thương nhau được. Họ bảo, người đàn ông của họ phải hơn họ 1 cái
đầu. Thế nhưng, họ luôn muốn tiếng nói của họ có trọng lượng nặng, họ đòi hỏi
phải là người toàn quyền quyết định mọi việc, chồng không được quyền có ý kiến.
Mà thật ra mọi ý kiến của chồng đều như gió thoảng qua tai, họ sẵn sàng gạt bỏ
hết. Đừng đòi hỏi họ phải nhường người đàn ông của mình việc gì, bởi đàn bà hiện
đại, độc lập là phải mạnh mẽ như thế. Nhiều người đàn bà, chồng nuôi họ bao
nhiêu năm không sao, nhưng đến khi chồng thất thế, vợ trở thành head of the
household thì có chuyện.
Nhiều người ngang theo kiểu, họ thấy họ không
bao giờ sai. Họ chỉ thấy chồng mình sai, nhà chồng sai, ai cũng tệ bạc với họ;
mà họ không chịu ngẫm nghĩ xem vì sao, lí do gì. Đôi khi họ bảo tại họ nghèo nên
má chồng khinh họ, má chồng hám tiền nên thương bà chị em bạn dâu, vì bả hay cho
má chồng tiền và quà!
Họ tự cho mình mạnh mẽ, nên họ đòi hỏi người đàn
ông của họ phải respect, phải yêu thương họ hết lòng. Nhưng có nhiều người, họ
chỉ đòi nhận thật nhiều mà không khi nào cho ra. Họ chỉ đòi hỏi chồng họ phải
thế này thế kia, phải đáp ứng và cung phụng cho họ như bà hoàng, công chúa! Họ
so sánh với người khác rồi lại trách mình sao bạc phúc. Nhưng ít có khi nào họ
tự hỏi, mình đã làm gì được cho chồng. Và họ không respect chồng. Có người thì
se sua chưng diện trên người đủ thứ designers nhưng chồng con thì nhếch nhác,
luộm thuộm; xong rồi họ chê sao chồng mình cù lần, xấu trai, khô khan không biết
gì lãng mạn, không bao giờ mua hoa tặng họ; bà bạn họ thiệt có phước, ông chồng
nhìn sang trọng, hào hoa, đẹp trai, ga lăng hết xảy. Thế nhưng bà không nghĩ lại
rằng, ở nhà bà quát ông như con. Đàn ông có muốn cưng chiều phụ nữ thì người phụ
nữ ấy cũng nên nhỏ bé, yếu đuối họ mới che chở, nựng nịu. Chứ gặp phải bà chằn
hung dữ, ông không thể tỏ vẻ anh hùng thì che với chở được gì. Động vào bà mắc
công bị nạt nộ, chửi bới sao. Đàn ông cũng có tự ái của đàn ông. Đến súc vật mà
nó còn đủ khôn để biết ai thương nó, nó mới đến gần chứ người hay đánh đập nó,
gặp là nó cúp đuôi chạy mất. Mỗi tuần bà phát cho ông $40 đổ xăng, $10 mua thuốc
lá; cơm trưa bới theo, cà phê thì pha ở nhà rẻ hơn là ra quán mua $3.50/ly. Quản
lí cái wallet ổng cho chặt, chỉ cho ổng vừa đủ, cho dư ra ổng có mèo. Thế thì
làm sao ổng có tiền mua hoa cho bà! Mà nếu ví dụ ông có nhịn hút thuốc, dành dụm
tiền xăng, carpool với co-worker mua cho bà bó hoa thì bà cằn nhằn, vẽ chuyện,
sa hoa phung phí, mua bó rau muống có hơn không! Xong rồi thì bà sẽ hạch hỏi ông
tiền đâu ra, ông giấu tôi bao nhiêu tiền; ông còn giấu diếm tôi những chuyện gì
nữa? Ông mua hoa cho con nào rồi mà rành bông với hoa thế? Ông tốt thế hẳn là đã
phạm lỗi gì to lớn rồi phải không? Ông carpool với con mẹ già đó, rồi đã pull
over vào cái park nào, vệ đường nào, ghé nhà bả hôm thứ tư nên về trễ phải
không? Tôi là phải rõ ràng, phải làm cho ra ngô với khoai, phải gọi điện thoại
cho con mẹ Tư kia xem 2 người đã làm những gì, đừng có mà hồi xuân đú đởn dụ dỗ
chồng bà. Tôi không phải là thứ nhu nhược như bà Tư nhé, ông mà có mèo là tôi li
dị thẳng tay.
Thật ra, mạnh mẽ, cá tính, ngang bướng khác xa với being
unreasonable and inconsiderate. Phụ nữ mạnh mẽ cá tính, ngang bướng không phải
là người tự cho rằng tôi luôn đúng, tôi không bao giờ sai, tôi tài giỏi, tôi
thông minh, tôi có học và có 1 công việc tự kiếm ra tiền. Một người phụ nữ độc
lập không phải là người tuyên bố mình bất cần đàn ông. Dù có mạnh mẽ cỡ nào thì
đêm về phụ nữ vẫn cần 1 vòng tay mạnh mẽ ôm mình vào lòng, cho mình mượn bờ vai
để khóc, hay chia sẻ những niềm vui và thành công của mình. Không có gì buồn
thảm hơn sự cô độc (trừ những người chọn con đường tu hành theo cách cô lập,
cách li). Mạnh mẽ, cá tính không cứ là phải dữ dằn. Nhiều người phụ nữ trông rất
hiền, nói chuyện rất nhỏ nhẹ, trông rất là sweet, tốt với mọi người, nhưng mà ở
gần mới biết là bướng bỉnh thầy chạy luôn nha! Cái gì mà nàng không thích làm,
thì có buộc dây vào cổ lôi đi nàng cũng không làm á! (Dạy dỗ mấy nàng này đừng
có hòng mà dùng roi hay hình phạt, hay là la mắng. Mấy nàng này mà lì đòn rồi
thì... không cho làm trước mặt, mấy nàng lén lút làm sau lưng, biết rằng bị đòn
bị phạt nhưng mà nàng sẽ không care bởi nàng tin nàng đúng! Tới tuổi teen mấy
nàng càng cứng đầu, càng xa rời bố mẹ, và khi thoát li khỏi gia đình rồi thì mấy
nàng nổi loạn, quậy tanh bành nát nước luôn, có khi còn quay lại khiêu khích bố
mẹ!)
Vẫn có nhiều người mạnh mẽ, cá tính, bướng bỉnh nhưng họ đủ thông
minh để sống hạnh phúc, biết tiến biết lùi đúng lúc, chồng yêu, nhà chồng
thương, con cái cũng yêu mẹ hết lòng chứ không xa lánh mẹ. Trong truyện "Pride
and Prejudice" của Jane Austen có câu "Pride
relates more to our opinion of ourselves, vanity to what we would have others
think of us." Cho nên, đàn bà mạnh mẽ vẫn có thể hạnh phúc nếu họ biết hạ
thấp cái "pride" của mình xuống, biết nhìn lại bản thân, biết khuyết điểm và ưu
điểm của mình, biết respect người đàn ông của mình dù người đàn ông làm lương ít
hơn, biết sống bằng tình cảm, biết cho đi, biết bao dung, biết mở lòng ra chứ
không hoàn toàn phải suy nghĩ rằng nếu mình lùi thì cái pride của mình nó hurt
cho nên mình phải tiến, phải làm căng lên, mình phải thắng.
Không biết
có ai như mình không, chứ khi mình nghe từ miệng 1 cô gái trẻ "Bạn trai (hay chồng) em mà thế, em bỏ ngay!"
là mình thấy ... nho còn xanh quá, "ngựa non
háu đá". Chợt nhớ lại, hồi xưa mình cũng có khi tuyên bố mạnh miệng thế.
hị hị... Mình không support cái gọi là người phụ nữ vị tha truyền thống dung
túng cho đàn ông chơi bời rẻ rúng người bạn đời của mình. I do have my pride,
nhưng đến tuổi này thì mình cũng đủ biết trong trường hợp nào thì nên hay không
nên tự chặt tay chặt chân. Cứ không phải chân đạp nhằm kít là mình phải chặt đi
cái chân ấy để thành què quặt. Đạp đổ thì dễ, nhưng xây mới khó.
****
by Tranielle MH
Wednesday, 12/21/2011
No comments:
Post a Comment