Raising standard...
Tui thấy, phụ nữ rất dễ thỏa thuận, rất dễ chịu đựng
sự an bày mà ít khi phản kháng lại. "Kệ, chồng tui có abc thế này nhưng bù lại
ổng xyz thế kia. Thôi kệ đi, vậy cũng được!"
Đôi khi bằng lòng với hiện
tại là một điều tốt; nhưng đôi khi, nếu ta có thể suy nghĩ theo kiểu business
"raising the standard", để mọi thứ improve tốt hơn thì tại sao lại không!?
Raising the standard is a critical analysis, không phải cứ muốn push là push,
muốn nâng là nâng. Mà là phải biết chỗ mạnh, chỗ yếu, phải biết analyze, phải có
purpose rõ ràng, phải có phương pháp rõ ràng.
Cứ giữ cái "ok standard"
ấy thì cũng được, nhưng nếu ta muốn tốt hơn, thì tại sao không? Nếu cái "abc"
của ông chồng làm mình ngứa mắt, thì tại sao không tìm cách khắc phục, cải thiện
nó đi!? Cũng như software có bug thì ta phải fix bug! Một món hàng ngoài work
well ra còn phải đẹp, phải nổi, phải thế này thế nọ. Một cái giỏ không cứ phải
cứ đựng đồ như bao nhiêu cái giỏ cho mình xách tòng teng là được, mà theo
business standard thì còn phải đạt đến độ desirable, đạt đến hàng luxury. Một
món ăn không phải cứ ăn no là được, chẳng phải cứ ngon là được, mà còn phải nâng
cấp mức độ phục vụ, trang trí trình bày, khung cảnh mỹ quan. Chẳng cứ mùi vị của
món ăn không mà còn phải mùi xung quanh nữa, nào nến nào đèn, nào hoa nào nhạc.
Một cái trường học chẳng phải cứ dạy học sinh thôi, mà phụ huynh đôi khi còn chú
ý đến curriculum, thầy cô là ai, ăn nói ra sao, quan điểm của họ khi dạy con nít
thì phải thế nào, trường học ngoài sạch đẹp còn phải có program giúp học sinh
thế này thế kia. Tại sao trường này lại được desirable hơn trường kia. Đại khái
vậy đó.
Tui thấy phụ nữ raising standard trong nhiều việc, như quần áo
giày dép, giỏ xách, phone phiếc, nhưng việc nâng cấp standard cho ông chồng mình
thì lại không bao giờ nghĩ đến mà cứ chấp nhận kiểu "thôi kệ, ổng tệ nhưng có
người còn tệ hơn!"
Còn cái kiểu yêu chồng theo style dìm hàng, cho ổng
xấu để khỏi ai mê thiếu tự tin thì bữa khác bàn.
vài người nữa cứ nghĩ chuyện "raising standard" là chuyện to tát lắm, là chuyện
phải thay đổi cả một con người. Nhưng thật ra tui có nói phớt qua rồi, đó chỉ là
một cách improve những cái nhỏ nhặt, cỏn con xung quanh thôi. Những thứ có thể
là cỏn con nhưng đôi khi nó nâng cấp lên thành mức độ soang chảnh khác í. Cũng
như cái nhà, khi mới mua thấy nó mới, nó đẹp. Nhưng qua ngày tháng, nó sẽ cần
mình chỉnh sửa chỗ này tí, chỗ kia tí. Hay là nó good rồi, nhưng khi mua về ta
chẳng hài lòng màu sơn này, ta không thích cái door handle nọ, thì ta thay nó
đi. Raising standard, cần một sự tinh tế, nắm bắt tâm lí. Chẳng phải business
nào cũng có thể raising standard cho sang hơn được! Thứ nhất, họ phải là ai đã.
Họ có quyết tâm để raising standard không? Và khi standard nâng lên, cái cost
kéo theo sẽ là gì? The final cost có đáng hay không? Chứ raising bậy bạ, phá sản
luôn thì ai chịu! Hoặc người không đủ tầm, chẳng tinh tế, chẳng hiểu tâm lí,
chẳng mướn được manager tốt, hay là market analysis tốt, chẳng đủ tiền để nâng,
thì nâng cách nào!
Và khi người ta hài lòng với cái business lẹt xẹt của
họ, mục đích của họ chỉ là thế thôi, thì nâng làm chi! Nếu không có nhu cầu,
không có purpose, không có ambition, cứ an phận như thế thì cũng là một cách
nhàn.
Và khi nó đã good rồi thì không có nghĩa là chẳng cần làm gì khác.
Maintenance được cái condition mới là một việc khó. Lấy được một người tốt, một
người đẹp làm spouse là 1 chuyên. Nhưng 10-20 năm sau, tình yêu không giảm đi,
không chán nhau, mới là một chuyện đáng nói. 10-20 năm sau, cái nhà mình mua có
có giá trị tăng lên thì mới đáng ham chứ như cái xe sau 10-20 tuổi nó mất giá
rồi cho chẳng ai thèm.
Không raising standard thì keeping up with the
standard cũng là một việc tốt. Miễn không tụt lùi. Chứ đôi khi cứ nghĩ cái đó lẻ
tẻ, không ăn nhằm nhò gì. Bỏ qua. Rồi chục cái lẻ tẻ như thế cộng lại có khi
cũng cost a lot!
***
by Tranielle MH
Thu Jan 02, 2014
No comments:
Post a Comment