Monday, April 6, 2015

Ngựa chứng...

Ngựa chứng...

Thường thường, nhiều người phụ nữ cứ nghĩ, người phụ nữ kia hạnh phúc là do she may mắn, she có ông chồng tốt. Tui không được sướng như vậy vì tui không có 1 ông chồng như her!

Tui đồng ý, may mắn là 1 phần, bản thân người đàn ông kia tử tế, yêu vợ cũng là một phần. Nhưng, thử hỏi xem nếu người đàn ông tử tế ấy, sống với 1 người phụ nữ khác, thì liệu he có còn tốt, có yêu thương người phụ nữ khác như thế, có còn tử tế như thế không. Nếu he ở với mình, he cũng đội mình lên đầu như thế chắc?

Không đâu! Không có đâu nha. Ví dụ bản chất 1 người đàn ông là không đánh phụ nữ thì ở với phụ nữ nào họ cũng không đánh phụ nữ. Nhưng cái tình yêu nó sẽ khác. Và từ đó cách cư xử cũng sẽ khác. Không phải vì ông kia yêu vợ ổng cả đời thì ổng cũng sẽ yêu mình cả đời nếu mình ở với ổng.

Trong tình yêu, không cứ phải tự nhiên khơi khơi gặp yêu ai cũng được nha (trừ khi quá desperate hay là ăn tạp). Sống với 1 người, người ta có thể làm cho mình yêu họ hơn, hay là sẽ hết yêu họ dần. Nên đôi khi 1 người phụ nữ được yêu chìu, vì do họ đáng được yêu chìu, vì họ có cách làm cho người khác yêu thương và chìu chuộng mình, vì bản thân họ có những điều gì đó khiến cho họ được yêu thương hơn. Nói vậy có nghĩa là, họ được yêu thương, chìu chuộng là do chính bản thân họ mang lại điều đó cho họ chứ không phải là do công của người đàn ông kia. Khi bản thân họ biết cách làm cho họ được yêu thương, chìu chuộng thì không có người đàn ông này chìu chuộng thì cũng có người đàn ông khác cưng chìu họ. Những người đàn ông đi qua cuộc đời họ luôn yêu chìu họ, vì nếu không thì không thể đi vào cuộc đời họ.

Đời hiếm khi có chuyện "bất chiến tự nhiên thành", không làm gì ráo mà người ta vẫn yêu chìu mình nha. Nếu thế thì người ta đi yêu cả trăm người khác rồi chứ yêu mình chi. Mình phải có gì đó khác với số đông, có cái gì đó unique, special, có cái gì đó cuốn hút hơn người khác thì người ta mới thích.

Một con ngựa chứng, nếu ai cũng có thể thuần phục nó được, thì nó không còn được gọi là con ngựa chứng bất kham nữa. Nhưng con ngựa chứng ấy, đôi khi lại bị thuần phục bởi 1 người đặc biệt, biết cách lấy lòng và làm cho nó phục, nó thương.

Con người ta đôi khi cũng thế, đôi khi cũng như con ngựa chứng. Họ có thể là player, cà chớn với bao nhiêu người khác, nhưng 1 lúc nào đó gặp phải 1 người nào đó, con ngựa chứng sẽ trở nên ngoan ngoãn như con mèo. Cũng như những học sinh cá biệt, quậy phá trong lớp, không ai trị được cả. Nhưng có lúc sẽ bị thu phục bởi bởi một cô giáo đặc biệt. Như Tôn Ngộ Không phá phách giàn trời, chẳng sợ ai thì cũng ớn Phật Bà Quan Âm và tôn kính sư phụ Tam Tạng.

Tình thương, tình yêu, sự nể phục, sự cương nghị, một bàn tay sắc trong đôi bao tay nhung, những nghiêm khắc bên trong sự dịu dàng, mới khiến cho những con ngựa chứng, những Tôn Ngộ Không, những học sinh cá biệt thay đổi.

Những bà vợ ngồi đó than thở, kể tội chồng, không thể làm cho chồng thay đổi được đâu. Đàn ông, ham vui, ham chơi, ham bạn bè, cả nể, trọng mặt mũi, sĩ diện hảo, thì mấy ai dám chịu mang tiếng sợ vợ, thì mấy ai dám về nhà với vợ khi bạn mình kéo nhau đi chơi!!! Cái mà kéo họ ở nhà với vợ con, không phải là những lời kể lể, than vãn với người dưng ngoài đường. Cái mà đàn ông dám vượt qua cái sĩ diện hảo, không sợ bạn bè cười chê đồ sợ vợ, là cái tình thương và trách nhiệm đối với vợ con phải rất to lớn. Phải tự đàn ông họ nhận thức được trách nhiệm của họ, bờ vai và sự hiện diện của họ trong gia đình, không vì vợ thì cũng vì con cái, nó to lớn cỡ nào, sợ vợ con buồn hay khổ; sợ mình làm người khác đau lòng, cái đó mới có thể khiến những con ngựa chứng trở nên hiền lành.

Đi ra đường kể tội chồng với người dưng, gặp ông chồng mặt dày không biết xấu hổ là gì thì không nói, chứ gặp mấy ông sĩ diện hảo thì mấy ổng càng oán vợ hơn. Thay vì kể lể, than van, thì work on it. Tự mình phải tìm cách mang lại hạnh phúc cho bản thân mình, chứ nếu cứ ngồi đó há họng xoè tay ra để chờ người ta bố thí tình thương tình yêu, thì mình chỉ nhận được những gì người ta bố thí thôi. Người ta không cho thì cũng chịu, và cứ van nài, kể lể, sao chẳng ai thương tui! Phải tự mình làm ra tình yêu, làm ra sự tôn trọng của bản thân mình, thì mình mới earn được những gì mình đã work on it.

Không có chiện tự nhiên mà được yêu thương, chìu chuộng đâu nha! Không có chiện tự nhiên chồng bả yêu thương, chìu chuộng, quý báu bả đâu nha. Đôi khi "someone's trash is another one's treasure", nhưng mà đôi khi someone's treasure vào tay không đúng người, thì cũng thành rác rưởi, đồ bỏ hết à! Nên rác hay báu vật gì, phải vào tay đúng người cơ. Gặp người khéo léo thì rác cũng thành nghệ thuật, còn gặp không đúng người thì đồ nghệ thuật cũng thành ra rác.

Phải tay bà thì... hehehehe.... không dám nói lớn. hahahaha... :lol: :lol: :lol:
But I like mustang.... :hihi: :hihi: :hihi:
mấy ông chắc cũng khoái mustang (range)... :lol1: :lol1: :lol1:

**

by Tranielle MH
Mon Dec 16, 2013

No comments:

Post a Comment