Monday, April 6, 2015

đổi thay trái tim...

1 buổi chiều mùa hè năm cũ, khoảng 6 giờ chiều, trời vẫn còn nắng cao. After work, tôi và 2 người bạn đang đứng nói chuyện ở parking tại 1 chợ Á Đông. Một người đàn bà mỹ đen cỡ 30-40 tuổi, đến hỏi chúng tôi bằng tiếng Việt rất sõi rằng có muốn mua ghế không. Bà bảo bà có mấy cái ghế xoay, ngày xưa bà mở tiệm nail nên để trong tiệm cho khách ngồi. Bây giờ bà kẹt tiền nên đem bán. Bà không muốn mượn tiền ai, vả lại ở đây cũng chẳng biết vay mượn ai bây giờ. Anh bạn kia lắc đầu không mua. Ngày xưa, nhà tôi nghèo lắm, mẹ tôi cũng đem hết đồ đạc trong nhà ra cầm ra bán kiếm tiền đi chợ mua gạo là chuyện rất thường xuyên! Đã trải qua rồi nên tôi có thể thông cảm. Tôi bảo bà tả sơ sơ cái ghế, bà định bán bao nhiêu etc. Nghe xong tôi đồng ý coi ghế. Chúng tôi chạy xe theo về nhà bà ta. Nhà bà không xa chợ lắm, nằm trong khu phố rẻ tiền, mỹ đen vẽ bậy đầy tường, rác rến xả đầy đường, con nít chơi đùa nhảy dây trước cửa, nhạc hip-hop mở ầm ầm. Bà mở cửa nhà, 3 đứa con nít cỡ 6-10 tuổi đang ngồi học bài, vẽ vời gì đó. Da chúng cũng đen xẻm, đầu xoắn tít như mẹ, bề ngoài nhìn mỹ đen chính hiệu, nhưng khi thấy bà về chúng reo lên bằng tiếng Việt không chút accent "má về ...". Thấy có khách, 3 đứa còn biết khoanh tay cúi đầu "chào cô, chào mấy chú!" Vụ này hơi hiếm thấy! :) Bà dẫn tôi xuống basement chỉ cho tôi xem ghế. They were computer chairs. Anh bạn đi chung bảo rằng tiệm anh đang cần thợ Nail, bà ra phụ có tiền hơn là đi làm hãng xưởng. Những lời nói ấy như ngọn lửa đốt vào dây pháo, bà "nổ" cho 1 tràng giòn tan không kịp ngưng nghỉ. Nào là ngày xưa vượt biên khổ ra sao, ở đảo khổ thế nào, những ngày đầu qua đây cực khổ đủ điều ra sao ... Bà cũng theo người ta đi làm Nail, bà cũng từng là bà chủ tiệm Nail, nhà cửa bà cứ khá dần lên. "Khi nghèo khó thì thương yêu nhau vậy đó, chớ khi có tiền, giàu lên rồi thì nó chê mình. Nó mua xe đẹp, nó chở gái đẹp lượn lờ ngoài đường ... Gia đình tui tan rã bởi đồng tiền, bởi vậy tui thù lắm!" Tôi tưởng bà thù chồng, thù cái giống đàn ông khốn nạn, bội bạc, có trăng quên đèn, có mới nới cũ. Tôi tưởng bà thù mấy con ngựa cái ỏng ẹo, ngon ngọt, giựt chồng bà như đa số đàn bà bị chồng bỏ vẫn thế. Nhưng bà tiếp: "Tui thù cái nghề nail này lắm. Tui đã bán tiệm, thề không bao giờ làm nail nữa. Bây giờ mấy mẹ con nghèo khó cũng được, có gì ăn nấy, làm gì cũng được nhưng không làm nail ..." 3 đứa tôi đứng im ru, không dám nói tiếng nào. Bà nói giá bao nhiêu tôi mua bấy nhiêu, không trả giá. Bà muốn bán 2 cái, nhưng xe tôi nhỏ chỉ chở được có 1. Bà ta có vẻ tiếc rẻ... Ra xe, người bạn đi cùng bảo he could get this same chair for a better deal. I told him: “thôi kệ anh à.” Obviously, I bought it not because it was cheap. Thấy bà cũng tội, sounded like she blamed herself for her failed marriage. She blamed it on the nail career, but more like she blamed herself for working too much and didn't have time for family. She made her final decision: work less, earn less but she could spend more time with her kids, there was nothing wrong with that. She knew what was best for herself and her family. Since then, I have never encountered with her again. Don’t know if things work out ok for her …

That chair is still at my house. It's old and dirty now. We want to buy a new chair, we do look around whenever we have chance to go to Staple, Best Buy, etc. but because of this and that reason, no new chair is replaced it yet. Sometimes, in order for us to change/replace something, we have to meet someone, or something should occur at the right moment to make it happen. Nếu cái ở nhà đang có tuy cũ nhưng vẫn còn good, still useable thì khi ra ngoài gặp good deal có thể turn away, có thể bĩu môi Nahhh! Nếu tham lam, can't resist em mới, too tempting, nghĩ rằng sau này khó có thể tìm ra another good deal like this again, không thể bỏ qua thì đành hy sinh ... double deal, rước em mới về xài song song với em cũ. However, if cái cũ ở nhà qúa cũ, quá chán, malfunction, missing parts, we're too fed up of it thì khi gặp cái mới ngon lành, new, good functions, good options, something that "I've been dreaming about this for so long" thì đây sẽ là động cơ thúc đẩy mạnh mẽ cho mình lên tinh thần về nhà bỏ cái cũ đi, rướt em mới về xài cho nó sướng.

Maybe the thought of letting the old one go doesn't just occur when the new product coming out, it has been around for so so long, but we are just sitting here and waiting for a right reason. It seems to be very easy to change/replace something; it's not that difficult to get something new, but đôi khi thấy dễ mà không dễ à! đôi khi we think it's time but we are reluctant, hesitate to let the old go; or we may wait for some good coming deals, or this or that! Sometimes còn phải thuận theo ý trời, tuỳ theo nhân hoà, thiên thời, địa lợi, fate etc. nữa! Đó là tôi không mê tín, chứ không tôi còn phải mời thầy tới coi ngày, chọn giờ, chọn hướng đặt ghế nữa cơ! :D Có khi thầy phán cho: tuổi này thì con hợp thế này, không hợp thế khác; mạng con thế này mà còn như vầy thì nó sẽ phạm thế kia! Nhờ ơn thầy phán cho vài câu vàng bạc mà mình có tinh thần thay đổi nhanh gọn lẹ và vững tâm hơn. Btw, i'm looking for a new computer chair now, anyone wanna sale yours, or you know there is any great deal, please let me know so I can get rid of mine faster??? :D



Nghe Thùy Dương hát bài này, sầu ơi là nó buồn!


Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay trái tim
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay trí nhớ
Và này em ơi
Ðến lúc đó con người sẽ sống
Sẽ thương và sẽ nhớ
Qua con tim xa lạ
Và lúc đó
Con người sẽ nói cười trong trí nhớ không quen ...

Bây giờ người ta nói chuyện đổi thay mắt môi
Và mươi năm sau người ta sẽ nói chuyện thay quá khứ
Và này em ơi
Ðến lúc đó con người sẽ sống
Sẽ thương và sẽ nhớ
Qua dung nhan xa lạ
Và lúc đó
Con người sẽ đi về trong quá khứ không quen ...

(Những Gì Còn Lại -- Nguyên Chương)


***


by Tranielle MH

Friday March 6, 2009

No comments:

Post a Comment