Có vẻ
là bình yên...
Có một câu mình hay nghe, mình thấy rất
vô lí, nhưng mà lại thấy người ta dùng rất nhiều, đại khái thế này: "Trước đó họ vẫn sống với nhau hạnh phúc, vậy mà đùng
1 cái là trở mặt". (Đại khái là vậy chứ không chính xác từng câu chữ).
Khái niệm về "hạnh phúc" của mỗi người mỗi khác, nên thật ra cũng chẳng
hiểu cái sự "hạnh phúc" người ta muốn ám chỉ ở đây là như thế nào. Nhưng mình
đoán đại, có lẽ họ bảo "một gia đình hạnh phúc" là khi 2 người sống với nhau
cũng ok, không to tiếng, không gây gỗ, không có sự thập thò của chả hay nem.
Sáng đi làm, tối về nhà, ăn cơm cùng nhau, tối ngủ cùng giường, ấy là họ gọi
"hạnh phúc"!?
Cái "hạnh phúc" mà người ta hay nhắm tới trong ngữ cảnh
này chỉ là một gia đình mang vẻ bình yên mà có lẽ không hề có tình yêu! Nếu có
tình yêu mãnh liệt trong đó, ông bà già ngày xưa cấm cản không cho cưới cũng bỏ
nhà đi theo cho bằng được cơ mà. Nếu như có tình yêu thật nhiều với nhau, chẳng
dễ gì trở mặt cái ào như thế. Cho nên, xin lỗi trước là mình chẳng phải đả kích
ai, nhưng mình chỉ nghĩ rằng đôi khi cái sự "hạnh phúc" mà người ta cứ nghĩ kia,
nó chỉ như một sự bình yên trên mặt biển, nhưng ẩn bên dưới, khuất mắt là những
đợt sóng ngầm. Mà direction của sóng ngầm thường đi ngược hướng với sóng bên
trên mặt biển. Sóng ngầm nhẹ nhẹ hay dữ dội mạnh mẽ thì cũng tùy case chứ không
hẳn là lúc nào cũng giống nhau.
Chẳng phải sóng ngầm nào cũng xuất hiện
cho người ta thấy, hay là phải tìm đến chân swimmer để báo cáo "em đây". Đôi
khi, những đợt sóng ngầm phải đợi, phải tụ lại, cứ âm thầm lên kế hoạch, âm thầm
tạo phản; đến một ngày nào đó đủ mạnh thì mới nhảy ra làm revolution, có khi làm
thành rip current. Đôi khi, suốt đời sóng ngầm giỏi control, giỏi lẫn trốn, nên
chẳng ai biết nó hiện diện. Hoặc cũng có khi sóng ngầm ấy cũng chỉ là những đợt
sóng ngầm rất nhẹ chẳng đủ sức làm gì ai. Sóng ngầm cũng không hẳn là xấu hoàn
toàn, cũng có khi sóng ngầm âm thầm lặng lẽ mang benefits đến cho đời sống các
sinh vật dưới biển, cho đời, cho khí hậu, cho weather...
Nếu như xem cái
sự (có vẻ) bình bình yên yên trôi qua mỗi ngày ấy là hạnh phúc, thì có lẽ đó là
một hạnh phúc ảo chứ không thật. Hạnh phúc thật, phải được xây dựng từ những
tình yêu chân thật từ tất cả những người trong cuộc. Nếu chỉ 1 người xây, người
còn lại không hợp tác; và nếu chỉ một mình người xây kia thấy happy, chứ người
không chung sức không hề thấy happy, thì hạnh phúc cũng chỉ đến với 1 người,
người nào đón nhận nó thôi. Đôi khi, hạnh phúc của chỉ 1 người trong gia đình
không hẳn phải là hạnh phúc của cả gia đình. Không có sự chung tay xây dựng cái
hạnh phúc từ 2 người, thì in my nutty opinion, đó chẳng phải là một gia đình
hạnh phúc! (Không chịu ngồi xuống xây chung còn đỡ, nhiều khi 1 người thì ráng
sức mà xây, còn 1 người cứ ra sức lấy búa mà đập cho nó sập mới mệt!)
Đôi khi, ẩn sâu dưới cái sự bình bình yên yên ấy là một sự nhàm chán,
không hứng thú, không hấp dẫn nhau trong cuộc sống vợ chồng mà người ta không
nhìn ra đó là những cơn sóng ngầm. Đôi khi, người ta chỉ có nhìn sự an toàn trên
mặt biển rồi assume rằng biển lặng, calm, rồi cứ relax, cứ enjoy. Rồi bình thản
và tự tin swim, bước ra xa... xa nữa... rồi gặp sóng ngầm, bị cuốn theo, bị hụt
chân... Hốt hoảng! Sợ! Tìm cách thoát ra. Sóng ngầm có thể gây chết người trong
tích tắc. Muốn thoát ra khỏi sóng ngầm, phải biết cách, phải khéo léo. Càng mạnh
bạo, thô bạo vẫy vùng, cứ nghĩ thế là fighting back, sẽ mau thoát ra; nhưng sự
thật thì làm vậy càng dễ chết. (Mình nghe giang hồ đồn đại thế thôi, chứ mình
đâu có biết bơi, nên đâu dám xuống nước để thử nó trúng hay trật).
Có vẻ
là bình yên đôi khi cũng không hẳn là bình yên. Có vẻ là hạnh phúc nhưng đôi khi
nó cũng không có nghĩa là trong đó phải có một tình yêu, một trách nhiệm...
Again, nếu có tình yêu, nếu có commitment, thì chẳng dễ gì trở mặt cái một thế
đâu...
***
by Tranielle MH
Friday, 4/20/2012
No comments:
Post a Comment